Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRẺ SAU ĐỔI MỚI

Người lính trẻ Trần Xuân Hinh sinh năm 1963 tại quê lúa Nam Định – mảnh đất giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng thẳng cánh cò bay, với những buổi theo cha mẹ ra đồng và những câu chuyện về thế hệ cha anh đã từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Ninh Bình06/05/2026Trần Văn Hoan (Chi đoàn Trường Tiểu học Giao Thịnh, xã Giao Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trẻ Trần Xuân Hinh sinh năm 1963 tại quê lúa Nam Định – mảnh đất giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng thẳng cánh cò bay, với những buổi theo cha mẹ ra đồng và những câu chuyện về thế hệ cha anh đã từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Lớn lên trong không khí cả nước đang hăng hái xây dựng và bảo vệ đất nước sau chiến tranh, chàng trai Trần Xuân Hinh luôn ấp ủ ước mơ được khoác lên mình màu áo lính. Năm 1983, khi vừa tròn hai mươi tuổi, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Điểm đến của anh là Bắc Giang – vùng đất trung du với những đồi núi trập trùng và doanh trại còn in dấu những năm tháng gian khó.

Những ngày đầu quân ngũ không hề dễ dàng. Từ một chàng trai quen với ruộng đồng, anh phải làm quen với kỷ luật thép, những buổi hành quân dài, những giờ huấn luyện dưới nắng gắt hay giữa mưa rét. Bàn chân phồng rộp, vai áo sẫm mồ hôi, nhưng trong ánh mắt người lính trẻ vẫn luôn ánh lên niềm tự hào. Anh hiểu rằng, được đứng trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam là vinh dự lớn lao.

Ở đơn vị, Trần Xuân Hinh được đồng đội quý mến bởi tính cách chân thành, chịu khó và tinh thần trách nhiệm. Anh thường là người xung phong nhận phần việc khó, giúp đỡ đồng đội mới, và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Những đêm gác yên tĩnh giữa núi rừng Bắc Giang, anh nhớ quê hương da diết, nhưng chính nỗi nhớ ấy lại tiếp thêm động lực để anh rèn luyện và trưởng thành.

Thời gian trong quân ngũ đã tôi luyện anh từ một chàng trai trẻ thành người lính bản lĩnh, kỷ luật và chững chạc. Dù không ở nơi chiến trường khốc liệt, nhưng những năm tháng ấy vẫn là quãng đời đáng nhớ nhất – nơi anh học được tình đồng chí, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần vì tập thể.

Sau này, khi trở về đời thường, Trần Xuân Hinh vẫn giữ nguyên phong thái người lính: giản dị, đúng giờ, nói ít làm nhiều. Trong mỗi câu chuyện kể cho con cháu, anh luôn nhắc về một thời tuổi trẻ đầy tự hào – thời được sống, rèn luyện và cống hiến trong màu áo xanh của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn