Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN CAO NGUYÊN LỬA

Bình quê ở một vùng lúa nước ngoài Bắc. Những ngày còn mặc áo học trò, cậu chỉ biết đến những buổi trưa thả diều và tiếng sáo trên đồng. Nhưng khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, Bình xung phong lên đường, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn chủ lực đóng quân ở Đắc Lắc – nơi được ví là ngã ba lửa của Tây Nguyên thời chống Mỹ.

Tuyên Quang03/12/2025Đỗ Thị Phương Hà (Đoàn xã Đồng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đắc Lắc, mùa khô năm 1968. Những cơn gió từ rừng Yok Đôn thổi qua mang theo hơi nắng cháy bỏng. Trên tuyến đường hành lang chiến lược nối Tây Nguyên với miền Đông, đơn vị của lính trẻ Nguyễn Văn Bình, mới tròn mười chín tuổi, ngày đêm bám trụ giữa bom đạn.

Bình quê ở một vùng lúa nước ngoài Bắc. Những ngày còn mặc áo học trò, cậu chỉ biết đến những buổi trưa thả diều và tiếng sáo trên đồng. Nhưng khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, Bình xung phong lên đường, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn chủ lực đóng quân ở Đắc Lắc – nơi được ví là ngã ba lửa của Tây Nguyên thời chống Mỹ.

Những ngày đầu đặt chân lên buôn Ea Kly, Bình choáng ngợp trước rừng núi hùng vĩ. Nhưng sự khốc liệt của chiến trường đã đến rất nhanh. Địch liên tục càn quét, thả biệt kích, trực thăng quần đảo trên bầu trời đỏ lửa. Những tuyến đường vận chuyển đạn, gạo qua Buôn Hồ, Krông Búk ngày nào cũng bị bom khoét sâu từng hố lớn.

Một đêm cuối năm, đơn vị nhận nhiệm vụ mở đường bí mật vận chuyển thương binh về căn cứ. Bất ngờ, địch đổ quân ngay bên bìa rừng. Tiếng súng nổ như xé toang bóng đêm. Bình được lệnh cùng ba đồng đội chặn hướng địch để bảo vệ tuyến rút.

Nấp sau thân cây kơ-nia già, Bình nhìn thấy đồng đội bị thương nằm gần đó. Không chần chừ, cậu lao ra giữa làn đạn để kéo bạn về vị trí an toàn. Một viên đạn xé ngang vai, nhưng Bình vẫn cắn răng, dùng thân mình che cho đồng đội. Bọn giặc không ngờ chỉ có bốn chiến sĩ mà đánh trả quyết liệt đến vậy. Sau hơn một giờ quần nhau, đơn vị chủ lực đã kịp vòng lại ứng cứu.

Khi trận đánh kết thúc, Bình ngã xuống trong vòng tay đồng đội. Gương mặt cậu ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn sáng, như muốn gửi gắm điều gì. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Bình chỉ kịp nói:
“Đường còn đó… các anh tiếp tục đi nhé…”

Đơn vị chôn Bình dưới gốc một cây kơ-nia cao lớn – loài cây bền bỉ như chính tinh thần người lính Tây Nguyên. Sau ngày đất nước thống nhất, những đồng đội còn sống trở lại chiến trường cũ. Cây kơ-nia vẫn đứng đó, tỏa bóng xuống một mô đất nhỏ. Bà con buôn làng nói rằng mỗi độ mùa khô, gió rừng lại thổi qua tán lá, tạo thành âm thanh như tiếng sáo – tiếng sáo giống hệt ngày Bình còn ở quê.

Người lính trẻ ấy đã nằm lại với Đắc Lắc, như một phần của rừng núi Tây Nguyên, của thời hoa lửa hào hùng. Câu chuyện về Bình mãi nhắc nhở rằng:
Khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng hóa ngọn lửa, soi đường cho một ngày mai bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn