Cựu chiến binh

Người lính trẻ trên điểm cao biên giới Lạng Sơn

Nhập ngũ năm 1977, bác Lê Hữu Mạnh trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc trong những năm tình hình căng thẳng. Trên các điểm cao hiểm yếu của tỉnh Lạng Sơn, bác cùng đồng đội ngày đêm bám trụ, đối mặt với bom pháo và những cuộc đụng độ bất ngờ. Tuổi trẻ của bác gắn liền với hầm hào, đá núi và sương giá. Thời hoa lửa ấy đã rèn giũa nên một người lính gan góc, bền bỉ.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1954, bác Lê Hữu Mạnh lớn lên khi đất nước còn trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ. Khi Tổ quốc thống nhất chưa bao lâu, biên giới phía Bắc lại nổi sóng. Năm 1977, bác lên đường nhập ngũ, biên chế vào Sư đoàn 111, Quân khu Hai, làm nhiệm vụ bảo vệ chiến trường biên giới tỉnh Lạng Sơn.

“Lúc đó trẻ lắm, mới hơn hai mươi, chỉ nghĩ đơn giản là Tổ quốc cần thì mình đi,” bác kể.
Địa bàn đóng quân của đơn vị là các điểm cao, nơi đá tai mèo lởm chởm, mùa đông lạnh cắt da, mùa hè nắng cháy. Ban ngày đào hầm, củng cố công sự, ban đêm thay nhau gác. “Có đêm sương xuống dày, súng ướt lạnh buốt tay,” bác nhớ lại.

Bác nhớ nhất là những ngày đầu năm 1979, khi chiến sự bùng phát dữ dội. Pháo địch bắn liên hồi vào các chốt phòng ngự. Đất đá sạt xuống, hầm hào rung chuyển. “Có lúc tưởng núi đổ xuống đầu,” bác nói, giọng trầm lại. Nhưng mệnh lệnh giữ chốt được quán triệt rất rõ: dù thế nào cũng không được rời vị trí.

Trong một trận pháo kích kéo dài, một chiến sĩ trong tổ bị thương. Bác cùng đồng đội bò qua làn mảnh đạn để đưa bạn về hầm cứu chữa. “Lúc đó chỉ nghĩ cứu được người là may,” bác kể. Nhờ sự kiên cường, cả tổ trụ vững cho đến khi đơn vị bạn chi viện.

Sau hơn ba năm bám trụ nơi tuyến đầu, hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ biên giới, năm 1980 bác xuất ngũ. Với quá trình công tác trực tiếp chiến đấu, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba. Đối với bác, phần thưởng lớn nhất là được trở về quê hương, mang theo niềm tự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn