Người lính trẻ trên dòng sông
Trên một dòng sông nhỏ ở miền Trung, mùa hè năm 1972, Phong – một chàng trai mới 18 tuổi – đứng trên bờ, nhìn dòng nước chảy xiết. Hắn vừa từ làng lên, tình nguyện vào bộ đội, bỏ lại sau lưng mẹ già và em gái còn đỏ hỏn. Dòng sông này, theo các đồng đội kể, là đường vận chuyển lương thực bí mật. Nếu bị giặc phát hiện, không chỉ mất lương thực mà còn có thể mất mạng. Ngày đầu tiên, Phong được giao nhiệm vụ cùng một nhóm thanh niên xung phong đưa lương thực qua sông. Những chiếc thuyền nhỏ chênh
Trên một dòng sông nhỏ ở miền Trung, mùa hè năm 1972, Phong – một chàng trai mới 18 tuổi – đứng trên bờ, nhìn dòng nước chảy xiết. Hắn vừa từ làng lên, tình nguyện vào bộ đội, bỏ lại sau lưng mẹ già và em gái còn đỏ hỏn. Dòng sông này, theo các đồng đội kể, là đường vận chuyển lương thực bí mật. Nếu bị giặc phát hiện, không chỉ mất lương thực mà còn có thể mất mạng.
Ngày đầu tiên, Phong được giao nhiệm vụ cùng một nhóm thanh niên xung phong đưa lương thực qua sông. Những chiếc thuyền nhỏ chênh vênh trên nước, gió thổi mạnh, làm tim cậu đập liên hồi. Nhưng điều làm Phong run sợ nhất là tiếng bom từ phía xa vọng về, dội lên như nhắc nhở từng nhịp tim rằng cuộc sống nơi đây mong manh biết bao.
Khi thuyền vừa ra giữa dòng, một tiếng nổ chói tai vang lên. Nước văng tung tóe, mọi người hét lên. Phong giật mình, nhìn thấy một đồng đội trượt chân, suýt rơi xuống sông. Không kịp nghĩ, cậu lao ra, kéo người ấy vào thuyền, nước sông lạnh ngắt khiến cậu run rẩy, nhưng may mắn là cả hai đều sống sót.
Sau trận hôm đó, Phong nằm trên bờ, mồ hôi và nước hòa lẫn, nhìn bầu trời đỏ rực ánh chiều. Cậu tự nhủ: “Mình phải sống. Không chỉ vì mình, mà còn vì gia đình, vì đồng đội, vì cả những người không bao giờ biết tên mình.”
Câu chuyện về dòng sông, về nỗi sợ hãi và lòng dũng cảm của Phong sau này được đồng đội kể lại nhiều lần, trở thành một ký ức tuổi trẻ “thời hoa lửa” – nơi máu, nước mắt và hy sinh hòa vào nhau, nhưng vẫn tỏa sáng một cách rực rỡ.



