NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN TUYẾN LỬA LẠNG SƠN (1968–1971)
Năm 1968, chàng trai trẻ Lê Giáp Vinh nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt. Từ thao trường miền Bắc, bác được điều động lên tuyến phòng thủ tỉnh Lạng Sơn – vùng đất phên giậu của Tổ quốc. Ở đó, giữa núi đá và sương mù biên cương, người lính trẻ bắt đầu những năm tháng đầu tiên của “thời hoa lửa”.
Tôi hình dung ngày bác Vinh khoác ba lô rời quê, con đường đất đỏ còn in dấu chân người tiễn. Bác kể lại rất chậm, như sợ làm rơi mất ký ức:
“Lúc đó tôi mới ngoài hai mươi, chưa kịp nghĩ gì nhiều. Chỉ biết là đất nước cần thì mình đi.”
Đơn vị của bác đóng quân tại khu vực phòng thủ tỉnh Lạng Sơn, làm nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ mới, sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ tuyến giao thông chiến lược phía Bắc. Những đêm gió núi rít qua lán, ánh đèn dầu leo lét, bác cùng đồng đội nằm sát nhau, nghe tiếng máy bay Mỹ vọng rất xa nhưng vẫn căng thẳng.
Có lần, trong một đợt báo động phòng không, bác được phân công trực gác xuyên đêm. Bác cười hiền khi kể:
“Đêm lạnh, tay cầm súng mà run không phải vì sợ, mà vì rét. Nhưng lúc đó, chỉ nghĩ nếu mình ngủ quên thì nguy hiểm cho cả đơn vị.”
Những năm đầu ấy rèn cho bác tính kỷ luật, sự bình tĩnh và tinh thần sẵn sàng hy sinh – nền móng cho cả chặng đường quân ngũ sau này.



