NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN TUYẾN LỬA QUẢNG TRỊ
Tháng 10 năm 1968, chàng thanh niên Lê Ngọc Sơn rời quê nhà, khoác ba lô bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông được biên chế về Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 762, Bộ Chỉ huy Mặt trận Trị – Thiên. Chiến trường Quảng Trị khi ấy là nơi lửa đạn dội xuống mỗi ngày, nơi tuổi hai mươi phải học cách lớn lên rất nhanh. Những năm đầu quân ngũ đã hun đúc trong ông bản lĩnh của một người lính trận.
Quảng Trị mùa mưa năm 1969, đất đỏ quánh lại dưới chân người lính. Những hố bom nối tiếp nhau như những chiếc bát khổng lồ úp xuống mặt đất. Lê Ngọc Sơn khi ấy là chiến sĩ bộ binh, nhiệm vụ chính là bám trụ trận địa, giữ vững tuyến phòng ngự phía nam sông Thạch Hãn.
“Tôi nhớ nhất là những đêm hành quân luồn rừng,” bác Sơn kể, giọng chậm lại, “đi không được bật đèn, chỉ bám lưng nhau mà bước. Trượt chân xuống hố bom là chuyện thường.”
Có đêm, đơn vị bị pháo địch bắn cấp tập. Đất đá trùm lên chiến hào. Một đồng đội bị vùi lấp, bác Sơn cùng hai người nữa đào bới bằng tay trần. Máu thấm vào đất, nhưng không ai dừng lại. Khi kéo được đồng đội lên, cả ba người chỉ kịp nhìn nhau gật đầu, rồi lại vào vị trí chiến đấu.
Người viết vẫn còn hình dung rõ khuôn mặt bác Sơn khi nhắc đến những ngày ấy – bình thản mà sâu lắng. Ông nói:
“Lúc đó không nghĩ đến sống chết đâu, chỉ nghĩ nếu mình lùi thì phía sau là dân, là làng xóm.”
Chính từ những ngày giữ chốt giữa mưa bom Quảng Trị, Lê Ngọc Sơn trưởng thành, được kết nạp Đảng và được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba vì thành tích bám trụ chiến đấu liên tục trên tuyến lửa.



