Người lính trẻ trở về từ chiến trường
Có những người đi qua chiến tranh rồi tiếp tục sống một cuộc đời bình dị, nhưng những năm tháng chiến đấu vẫn theo họ đến cuối đời.
Ông Đoàn Văn Khanh, quê xã Song Thuận, huyện Châu Thành, Tiền Giang, là một người như thế.
Từ khi còn trẻ, ông đã tham gia lực lượng du kích địa phương và trực tiếp cầm súng chiến đấu trong những năm chiến tranh.
Chiến trường miền Tây khi ấy là vùng sông nước với hệ thống kênh rạch chằng chịt.
Đối với người lính địa phương, địa hình vừa là nơi sinh sống vừa là chiến trường.
Những người du kích phải biết đường đi, biết con nước, biết cách tiếp cận và rút lui trong điều kiện đối phương luôn tìm cách kiểm soát địa bàn.
Đoàn Văn Khanh bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn trẻ.
Ông cùng đồng đội trải qua những ngày tháng thiếu thốn, gian khổ và luôn phải đối diện với nguy hiểm.
Điều đáng quý là sau chiến tranh, ông không xem những năm tháng ấy như một câu chuyện để kể về bản thân.
Ông tiếp tục lao động, làm việc và đóng góp cho cộng đồng.
Từ một người lính năm xưa, ông trở thành một lương y, doanh nhân và người nghiên cứu các bài thuốc dân gian, dành nhiều thời gian phục vụ cộng đồng.
Nếu chiến tranh đã rèn luyện cho người lính khả năng chịu đựng và vượt qua khó khăn thì thời bình lại cho ông một chiến trường mới: làm việc, lao động và giúp đỡ người khác.
Đó cũng là một cách tiếp tục cống hiến.
Câu chuyện của Đoàn Văn Khanh cho thấy một điều: người lính sau chiến tranh không nhất thiết phải sống với ký ức chiến trận bằng những lời kể bi tráng. Họ có thể tiếp tục chiến đấu theo một cách khác – chiến đấu với nghèo khó, bệnh tật và những khó khăn của cuộc sống.
Với thế hệ trẻ, đó là bài học về trách nhiệm.
Tuổi trẻ thời chiến cống hiến bằng việc cầm súng bảo vệ quê hương.
Tuổi trẻ thời bình cống hiến bằng học tập, lao động, sáng tạo và phục vụ cộng đồng.



