NGƯỜI LÍNH TRẺ TRONG ĐÊM PHÁO KÍCH
Anh Vũ Văn Hùng, 19 tuổi, lần đầu ra trận. Đêm đầu tiên giữ chốt, pháo địch dội xuống như mưa. Đất rung, tai ù, mùi thuốc súng nồng nặc.
Anh sợ. Rất sợ. Tay run đến mức không giữ nổi súng. Nhưng khi nhìn sang, thấy người đồng đội lớn tuổi hơn đang bị thương, anh bò sang kéo vào hầm.
Trong đêm ấy, anh không nhớ mình đã làm gì, chỉ nhớ không bỏ chạy.
Sáng hôm sau, chốt vẫn giữ được. Anh ngồi tựa ba lô, tay còn run, nhưng ánh mắt đã khác.
Anh hiểu: người lính không phải là không sợ, mà là không bỏ vị trí.



