Người lính trẻ trong trận đánh cuối cùng ở Điện Biên Phủ: “Chiều hôm ấy cả chiến trường như vỡ òa”
Đối với nhiều cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, những ngày cuối cùng của trận chiến vẫn là ký ức sâu sắc nhất. Với ông Hoàng Văn Cường, nay đã 91 tuổi, một cựu chiến sĩ bộ binh từng tham gia trận đánh vào trung tâm tập đoàn cứ điểm của quân Pháp, buổi chiều ngày 7/5/1954 là khoảnh khắc ông không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình.
Ông Cường nhập ngũ năm 1952 khi vừa tròn 19 tuổi. Khi ấy, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ác liệt. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh.
Đầu năm 1954, đơn vị của ông nhận lệnh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Đối với những người lính trẻ khi đó, đây là lần đầu tiên họ tham gia một chiến dịch lớn như vậy.
Theo ông Cường, cuộc hành quân lên Tây Bắc kéo dài nhiều ngày.
“Chúng tôi đi bộ qua nhiều dãy núi, mang theo súng đạn và lương thực,” ông nhớ lại.
Khi đến gần lòng chảo Điện Biên, các đơn vị bắt đầu đào hào và chuẩn bị trận địa.
Hệ thống hào chiến đấu được đào dài hàng chục kilômét, tiến dần về phía các cứ điểm của quân Pháp.
“Chúng tôi đào hào suốt ngày đêm,” ông kể.
Ban ngày phải tránh pháo và máy bay địch, nên nhiều công việc được thực hiện vào ban đêm.
Theo ông Cường, cuộc sống của bộ đội trong chiến dịch rất gian khổ.
Những bữa ăn thường chỉ có cơm nắm và muối vừng.
Nhiều ngày mưa khiến chiến hào ngập bùn.
“Quần áo lúc nào cũng ướt,” ông nói.
Tuy vậy, tinh thần của các chiến sĩ vẫn rất cao.
Ai cũng hiểu rằng trận đánh này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Sau nhiều đợt tấn công vào các cứ điểm của đối phương, chiến dịch bước vào giai đoạn cuối.
Đầu tháng 5/1954, các đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng vào trung tâm tập đoàn cứ điểm.
Theo ông Cường, những ngày trước trận đánh, không khí trong đơn vị rất khẩn trương.
Các chiến sĩ kiểm tra lại vũ khí và chuẩn bị cho cuộc tiến công.
“Chúng tôi biết rằng trận đánh cuối cùng sắp bắt đầu,” ông nhớ lại.
Chiều ngày 7/5/1954, các đơn vị đồng loạt tiến công vào khu vực trung tâm.
Trận đánh diễn ra rất ác liệt.
Tiếng súng, tiếng pháo vang lên khắp lòng chảo Điện Biên.
“Khói và bụi phủ kín chiến trường,” ông kể.
Các chiến sĩ bộ binh tiến từng bước qua hệ thống chiến hào.
Khoảng cách giữa hai bên ngày càng gần.
Theo ông Cường, trận đánh diễn ra trong sự quyết tâm cao độ của cả hai phía.
Nhưng đến cuối buổi chiều, tình hình bắt đầu thay đổi.
Quân Pháp dần mất khả năng chống cự.
Tin tức về việc quân ta đã tiến gần đến hầm chỉ huy của tướng De Castries lan nhanh trong các đơn vị.
“Khi nghe tin đó, ai cũng hiểu rằng chiến thắng đã rất gần,” ông nói.
Đến khoảng chiều muộn, tin chiến thắng lan khắp chiến trường.
Tướng De Castries và toàn bộ bộ chỉ huy Pháp tại Điện Biên Phủ đã bị bắt.
Theo ông Cường, khoảnh khắc ấy khiến cả chiến trường như vỡ òa.
“Chúng tôi ôm nhau vì vui mừng,” ông nhớ lại.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu, chiến dịch Điện Biên Phủ đã kết thúc với thắng lợi của quân đội Việt Nam.
Đối với những người lính trẻ khi đó, đó là khoảnh khắc khó có thể diễn tả bằng lời.
“Chúng tôi biết mình vừa chứng kiến một sự kiện rất lớn,” ông nói.
Sau chiến dịch, ông Cường tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm trước khi trở về quê hương.
Giờ đây, khi đã bước sang tuổi ngoài chín mươi, ông vẫn nhớ rõ từng chi tiết của những ngày ở Điện Biên Phủ.
“Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy như mới hôm qua,” ông chia sẻ.
Đối với ông, chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ là một trận đánh mà còn là dấu mốc thay đổi lịch sử của đất nước.
“Chúng tôi khi ấy chỉ là những người lính trẻ,” ông nói chậm rãi.
“Nhưng ai cũng hiểu rằng mình đang góp phần làm nên lịch sử.”



