Người lính trẻ và cây đàn cũ
Bác Hà kể rằng hồi ở chiến trường Kampong Thom, trong tiểu đội có một chiến sĩ tên Lợi quê Huế, rất thích chơi guitar.
“Cây đàn cũ kỹ lắm mà nó quý như vàng.” — bác cười kể.
Mỗi lần đơn vị nghỉ chân, Lợi lại ôm đàn ngồi hát. Tiếng đàn vang giữa rừng sâu khiến những người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà.
Có đêm sau một trận hành quân dài, cả tiểu đội mệt rã rời. Lợi lặng lẽ ngồi dưới gốc cây rồi hát:
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”
Bác bảo lúc ấy ai cũng im lặng nghe. Có người ngả lưng trên ba lô, có người nhìn lên bầu trời đầy sao mà nghĩ về quê hương.
Một lần hành quân qua suối, cây đàn của Lợi bị nước cuốn trôi. Anh ngồi thẫn thờ cả buổi chiều.
“Nhìn nó buồn mà anh em thương lắm.” — bác kể.
Vậy là tối hôm đó, cả tiểu đội gom dây thép, gỗ vụn rồi cùng sửa lại cây đàn cho Lợi. Dù âm thanh không còn hay như trước nhưng người lính trẻ vui đến mức ôm đàn cười suốt cả đêm.
Bác nói:
“Chiến tranh khốc liệt nhưng tuổi trẻ tụi bác vẫn đầy mơ mộng.”
Nhiều năm sau, bác nghe tin Lợi đã mất vì bệnh nặng. Nhưng mỗi lần nghe tiếng guitar, bác lại nhớ tới người đồng đội năm xưa cùng tiếng hát vang giữa đại ngàn.


