Người lính trẻ và chiếc cầu treo
Vào mùa mưa năm 1972, tại vùng núi Tây Trà, một nhóm thanh niên xung phong trẻ được giao nhiệm vụ xây dựng một chiếc cầu treo tạm để vận chuyển lương thực và vũ khí cho bộ đội. Trong nhóm có anh Hùng, vừa tròn mười chín tuổi, tay còn non nhưng tinh thần dũng cảm hơn nhiều người lớn. Mỗi ngày, Hùng cùng đồng đội bắc từng thân gỗ qua khe suối xiết, căng dây thừng, đối mặt với mưa gió, đất đá trơn trượt và tiếng bom rải rát từ phía địch. Một lần, giữa lúc giông tố dữ dội, dây thừng căng quá, một th
Vào mùa mưa năm 1972, tại vùng núi Tây Trà, một nhóm thanh niên xung phong trẻ được giao nhiệm vụ xây dựng một chiếc cầu treo tạm để vận chuyển lương thực và vũ khí cho bộ đội. Trong nhóm có anh Hùng, vừa tròn mười chín tuổi, tay còn non nhưng tinh thần dũng cảm hơn nhiều người lớn. Mỗi ngày, Hùng cùng đồng đội bắc từng thân gỗ qua khe suối xiết, căng dây thừng, đối mặt với mưa gió, đất đá trơn trượt và tiếng bom rải rát từ phía địch. Một lần, giữa lúc giông tố dữ dội, dây thừng căng quá, một thanh gỗ suýt rơi xuống dòng nước, Hùng nhanh tay lao theo, bám chặt và giữ lại an toàn cho toàn bộ cầu. Cảnh tượng ấy khiến những người còn lại vừa kinh ngạc vừa cảm phục, và tinh thần đồng đội bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Buổi tối, khi mưa ngớt, nhóm dừng lại nghỉ bên bờ suối, quây quần bên đống lửa nhỏ. Họ chia nhau những mẩu bánh và những câu chuyện giản dị về gia đình, về ước mơ được trở về quê hương sau chiến tranh. Hùng nhìn ánh lửa nhấp nháy trên khuôn mặt các bạn, hiểu rằng chính tình đồng đội, niềm tin vào nhau và ý chí vượt khó đã giúp họ vượt qua những ngày gian khổ nhất.


