NGƯỜI LÍNH TRẺ VÀ GIẤC MƠ RẤT NHỎ
Câu chuyện kể về những giấc mơ rất đỗi giản dị của người lính trẻ trong chiến tranh – những ước mong nhỏ bé nhưng đủ để giữ con người bám trụ giữa ranh giới sống – chết.
Giấc mơ của người lính trẻ trong chiến tranh thường không lớn. Chúng tôi không mơ làm giàu, không mơ danh vọng. Giấc mơ của tôi, nhiều khi chỉ là được sống trọn một ngày bình yên.
Có những buổi sáng thức dậy trong rừng sâu, tôi mơ ước được nghe tiếng gà gáy, được nhìn thấy khói bếp bay lên từ mái nhà quen thuộc. Những điều tưởng như rất nhỏ ấy, trong chiến tranh, lại trở thành xa xỉ.
Tôi nhớ có lần ngồi trong hầm tránh pháo, đất đá rơi xuống liên hồi. Tôi ôm chặt khẩu súng, trong đầu chỉ nghĩ đến một điều: nếu qua được trận này, tôi sẽ viết một lá thư về nhà. Không cần dài, chỉ cần báo rằng tôi vẫn còn sống. Đó cũng là một giấc mơ rất nhỏ.
Đồng đội của tôi cũng vậy. Có người chỉ mong được ăn một bữa cơm trắng không phải độn. Có người mơ được ngủ một giấc không bị đánh thức bởi tiếng nổ. Những giấc mơ ấy không được nói ra nhiều, nhưng ai cũng mang trong lòng.
Chính những ước mơ nhỏ bé ấy đã giữ chúng tôi không buông xuôi. Khi mọi thứ xung quanh đều mờ mịt, giấc mơ dù nhỏ đến đâu cũng trở thành ánh sáng. Nó nhắc chúng tôi rằng, phía sau chiến tranh vẫn còn một cuộc sống đang chờ.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi nhận ra rằng, những giấc mơ nhỏ ngày ấy đã dạy tôi biết trân trọng cuộc sống bình thường. Bởi có những người đã không bao giờ kịp sống để thực hiện dù chỉ một giấc mơ rất nhỏ.


