Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính trẻ và lý tưởng "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến"

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Tiến Đạt (Học sinh lớp: 9B – trường THCS Lương Thế Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trẻ và lý tưởng "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến"

Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại vùng quê Hà Tây (nay là Hà Nội). Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go và quyết liệt nhất. Hình ảnh chàng lính trẻ gầy gò nhưng mang trong mình trái tim rực lửa đã in dấu chân khắp chiến trường Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "túi bom" của thế giới lúc bấy giờ.

Trong những trận đánh ác liệt, ông nhiều lần bị thương nặng, cơ thể mang theo chi chít những vết sẹo của đạn lạc, mảnh pháo. Thế nhưng, điều khiến cả quân đội và nhân dân ta bấy giờ khâm phục chính là tinh thần thép của ông. Dù hỏng một mắt và mang thương tật hạng 1/4, ông vẫn kiên quyết xin ở lại chiến trường để tiếp tục chiến đấu. Câu nói bất hủ của ông: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù” đã trở thành "lời thề trang lứa", thành kim chỉ nam cho hàng vạn thanh niên Việt Nam thời bấy giờ sẵn sàng gác lại bút nghiên để lên đường cứu nước. Với ông, hạnh phúc không phải là sự an nhàn cá nhân, mà là được cống hiến sức trẻ cho sự trường tồn của dân tộc.

Năm 1971, khi mới 21 tuổi, ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tuy nhiên, hành trình của Lê Mã Lương không dừng lại sau khi tiếng súng lặng đi. Trở về từ khói lửa với cơ thể không còn nguyên vẹn, ông vẫn không chọn cho mình sự nghỉ ngơi.

Ông tiếp tục miệt mài học tập, nghiên cứu và giữ chức vụ Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Tại đây, ông lại tiếp tục một cuộc chiến mới – cuộc chiến bảo tồn ký ức dân tộc. Ông lặn lội khắp các chiến trường xưa để sưu tầm từng kỷ vật, kể lại từng câu chuyện để những giá trị của hòa bình không bị lãng quên theo thời gian. Hình ảnh vị tướng già với mái tóc bạc phơ, vẫn nồng nhiệt truyền lửa cho học sinh, sinh viên về lòng yêu nước và ý chí vượt khó chính là một biểu tượng sống động nhất của tinh thần "Thương binh tàn nhưng không phế".

Là một học sinh lớp 9, đang sống trong bầu không khí tự do và hòa bình, đôi khi em quên mất rằng mỗi tấc đất mình đang đứng, mỗi trang sách mình đang đọc đều thấm đẫm mồ hôi và máu của cha anh. Đọc về Anh hùng Lê Mã Lương, em chợt nhận ra lý tưởng sống của mình còn thật nhỏ bé.

Ông đã dạy cho em bài học về sự lựa chọn. Giữa cái chết và sự sống, ông chọn hy sinh; giữa an nhàn và gian khổ, ông chọn dấn thân. Câu nói của ông như một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn em: Nếu cuộc đời ông đẹp nhất là trên trận tuyến đánh giặc, thì cuộc đời của chúng em đẹp nhất là trên "trận tuyến" chinh phục tri thức để xây dựng đất nước giàu mạnh.

Đứng trước kỳ thi tuyển sinh lớp 10 đầy áp lực, đôi khi em thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh người thương binh Lê Mã Lương vẫn đứng vững trên đôi chân mình với vết thương còn rỉ máu để chiến đấu, em thấy những khó khăn của mình thật chẳng thấm thía gì. Ông chính là nguồn động lực lớn lao nhất, nhắc nhở em phải có trách nhiệm với bản thân, gia đình và Tổ quốc.

Lời kết

Anh hùng Lê Mã Lương mãi mãi là tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và nghị lực phi thường. Chúng em – những chủ nhân tương lai của đất nước – xin hứa sẽ trân trọng giá trị của hòa bình, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh vĩ đại của thế hệ đi trước. Bởi em hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, đó là thành quả được đánh đổi bằng cả thanh xuân của những người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn