NGƯỜI LÍNH TRẺ VÀ MÙA XUÂN ĐIỆN BIÊN
Năm 1951, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn dồn dập và quyết liệt nhất, người thanh niên Đỗ Văn Kế ở tuổi 18 – độ tuổi sục sôi nhiệt huyết của sức trẻ – đã quyết định gác lại những dự định riêng để hăng hái lên đường nhập ngũ. Rời xa mái nhà thân thương, ông bước vào đời binh nghiệp giữa những năm tháng chiến khu Bắc Bộ đầy gian lao nhưng dạt dào khí thế. Ông cùng các đồng đội trải qua chuỗi ngày rèn luyện thao trường nghiêm khắc, vượt qua những con đèo hiểm trở và những cánh rừng già mây phủ sương giăng để chuẩn bị cho những trận đánh lớn.
Trực tiếp tham gia chiến đấu trong các chiến dịch gian khổ của chiến trường Tây Bắc, đỉnh cao là Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954, ông Kế cùng đơn vị đã dồn toàn bộ sức lực cho mặt trận quyết định này. Giữa làn mưa bom đạn xối xả của kẻ thù, ông cùng đồng đội không quản ngại nguy hiểm, xẻ núi mở đường, kéo pháo qua đèo và kiên cường bám trụ từng thước chiến hào. Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông là những đêm hành quân dằng dặc dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của rừng già, những bữa cơm vội vã chỉ có sắn lùi chấm muối hạt nhưng tràn đầy tình đồng chí kề vai sát cánh. Từng tấm nilon chia đôi che mưa, từng ngụm nước ấm nhường nhau giữa lòng hầm chật hẹp đã trở thành sức mạnh vô hình giúp ông và các chiến sĩ kiên cường chiến đấu đến ngày lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên mái hầm De Castries.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", hòa bình lập lại ở Miền Bắc, ông Đỗ Văn Kế nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai và bộ quân phục bạc màu thời gian, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng ký ức tự hào về một thời hoa lửa cống hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



