Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÍNH TRẺ VÀ NHỮNG NGÀY GIỮ CHỐT GIỮA NÚI RỪNG

Quảng Ninh24/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính đi qua chiến tranh bằng những trận đánh lớn, nhưng cũng có những người dành tuổi trẻ của mình để giữ từng vị trí nhỏ giữa núi rừng. Một điểm cao, một con đường, một mỏm đá đôi khi có ý nghĩa sống còn đối với cả một đơn vị. Lê Mã Lương, người con quê Nghệ An, là một trong những người lính trưởng thành từ những năm tháng khốc liệt ấy.

Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại Nghệ An. Khi chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Người thanh niên quê xứ Nghệ mang theo hành trang của một người lính trẻ: lòng yêu nước, sự nhiệt huyết và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường.

Những ngày chiến đấu ở chiến trường miền Nam đã đặt người lính trẻ trước những thử thách khắc nghiệt. Rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, thuốc men và đặc biệt là bom đạn luôn đe dọa tính mạng.

Nhưng điều khiến những người lính trẻ trưởng thành nhanh nhất chính là thực tế chiến trường.

Ở đó, không có chỗ cho sự chủ quan.

Không có thời gian để sợ hãi.

Mỗi người phải biết dựa vào đồng đội và tự chịu trách nhiệm với nhiệm vụ của mình.

Lê Mã Lương đã tham gia nhiều trận đánh và thể hiện sự gan dạ, quyết đoán. Có những thời điểm đơn vị phải chiến đấu trong điều kiện lực lượng chênh lệch, nhưng ông và đồng đội vẫn giữ vững trận địa.

Người lính trẻ ấy từng bị thương trong chiến đấu. Nhưng sau khi được điều trị, ông lại trở về đơn vị.

Đó là hình ảnh quen thuộc của một thế hệ.

Bị thương không đồng nghĩa với rời bỏ chiến trường.

Có thể nghỉ ngơi một thời gian, nhưng khi sức khỏe cho phép, họ lại trở lại vị trí.

Bởi phía trước vẫn còn đồng đội.

Vẫn còn nhiệm vụ.

Vẫn còn một cuộc chiến phải tiếp tục.

Những năm tháng ấy đã giúp Lê Mã Lương trưởng thành không chỉ về kỹ năng chiến đấu mà còn về bản lĩnh của người lính.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và đảm nhiệm nhiều vị trí công tác. Ông trở thành một cán bộ quân đội được nhiều người biết đến bởi bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm.

Nhưng điều đáng nhớ trong câu chuyện của ông vẫn là những năm tháng tuổi trẻ trên chiến trường.

Đó là khoảng thời gian mà tuổi thanh xuân được tính bằng những ngày hành quân, những đêm phục kích và những lần đối mặt với bom đạn.

Có những người lính khi ấy chỉ mới ngoài hai mươi.

Họ chưa kịp sống một cuộc đời bình thường.

Nhưng chiến tranh đã buộc họ trở thành những người trưởng thành trước tuổi.

Khi đất nước hòa bình, nhiều người trong số họ trở về với thương tật, với những ký ức không thể quên và với những người đồng đội mãi mãi nằm lại.

Nhìn lại chặng đường ấy, Lê Mã Lương từng chia sẻ nhiều suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước. Đó cũng chính là điều làm cho câu chuyện của ông không chỉ thuộc về quá khứ.

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng trách nhiệm với Tổ quốc vẫn còn.

Chỉ khác rằng hôm nay, thế hệ trẻ không cần cầm súng ra trận mà phải chiến đấu trên những mặt trận khác: học tập, lao động, khoa học, công nghệ và xây dựng quê hương.

Những người lính năm xưa đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất.

Thế hệ hôm nay cần dùng trí tuệ để xây dựng từng tấc đất ấy ngày càng giàu đẹp.

Đó là sự tiếp nối tự nhiên giữa hai thế hệ.

Khi nhìn lại “Thời hoa lửa”, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh, những chiến công và những người Anh hùng. Nhưng điều đáng quý nhất vẫn là những con người phía sau những chiến công ấy.

Họ từng là những chàng trai, cô gái rất bình thường.

Họ có gia đình, quê hương và những ước mơ riêng.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Lê Mã Lương là một trong những người như thế.

Từ một người lính trẻ quê Nghệ An, ông đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh để rồi tiếp tục cống hiến trong thời bình.

Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ đẹp nhất không phải vì nó không có khó khăn, mà vì trong những khó khăn ấy, con người biết mình cần sống như thế nào và vì điều gì.

Thế hệ “Thời hoa lửa” đã lựa chọn Tổ quốc.

Và hôm nay, đến lượt chúng ta lựa chọn cách sống xứng đáng với hòa bình mà họ đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn