NGƯỜI LÍNH TRẺ VỪA NHẬP NGŨ ĐÃ RA CHIẾN TRƯỜNG B
Câu chuyện kể về một chàng trai 18 tuổi vừa nhập ngũ, chưa kịp quen thao trường đã phải lên đường vào chiến trường B ác liệt. Dù bỡ ngỡ, thiếu kinh nghiệm, anh vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ, trưởng thành trong bom đạn.
Năm 1972, khi mới vừa tròn 18 tuổi, Hòa nhận lệnh nhập ngũ. Rời mái nhà lá bên hàng dừa nước, anh mang trong lòng sự háo hức xen lẫn lo âu. Khoảng thời gian huấn luyện chưa tròn ba tháng, tiếng súng thao trường còn lạ lẫm, thì đơn vị Hòa được điều động gấp vào chiến trường B.
Ngày hành quân, balô nặng trĩu nhưng lòng anh còn nặng hơn. Những người lính già đi cạnh trấn an:
“Chú mày vào đó rồi sẽ quen thôi. Chiến trường dạy nhanh hơn thao trường nhiều.”
Quả đúng như lời họ nói.
Vừa đặt chân đến căn cứ dã chiến ở miền Đông Nam Bộ, Hòa đã nghe tiếng bom ầm ầm dội từ xa. Những con đường đất đỏ loang dấu xích xe tăng, những rừng cao su bị bom cày nát… tất cả khiến người lính trẻ vừa sợ vừa thương mảnh đất này.
Ngày đầu tham chiến, đơn vị của Hòa được phân công phục kích. Anh nằm sát mặt đất, mồ hôi thấm đẫm áo, bàn tay run nhẹ vì lần đầu nghe tiếng đạn thật rít qua tai. Nhưng khi nhìn sang thấy đồng đội bình tĩnh, Hòa tự nhủ phải mạnh mẽ hơn.
Đến khi cuộc chạm súng nổ ra, Hòa bất ngờ nhận ra cơ thể mình tự vận hành theo những gì đã học: nạp đạn, bám mục tiêu, di chuyển tránh hỏa lực. Dưới ánh chớp của đạn pháo, anh không còn là chàng trai non nớt ngày nào, mà là một người lính thực thụ, chiến đấu vì đồng đội và quê hương.
Sau trận đánh, Hòa được tiểu đội trưởng vỗ vai:
“Mới vào mà gan lì lắm. Rồi chú sẽ sống được với đất này.”
Câu nói ấy theo Hòa suốt những năm tháng chiến trường: những đêm hành quân xuyên rừng, những ngày đói khát vì thiếu tiếp tế, những lần tiễn đồng đội ngã xuống. Chính nơi “lò lửa” chiến trường B đã rèn giũa anh từ một cậu thanh niên vụng về thành một người lính bản lĩnh, kiên cường.
Nhiều năm sau hòa bình, Hòa vẫn nhớ mãi đêm đầu tiên ấy – đêm mà anh hiểu rằng: tuổi trẻ của anh đã gửi lại trong tiếng bom, nhưng đổi lại là sự trưởng thành không gì đo đếm được.


