NGƯỜI LÍNH TRÊN CÁNH ĐỒNG QUÊ HƯƠNG
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người bước ra từ "thời hoa lửa" như ông Nguyễn Văn Thích (xã Bình Đức, tỉnh Tây Ninh), cuộc chiến chống lại đói nghèo và bệnh tật ở thời bình cũng cam go không kém. Ở tuổi ngoài 70, người thương binh hạng 4/4 ấy vẫn đang viết tiếp bản anh hùng ca của đời mình bằng nghị lực phi thường trên những công đất quê nhà.
Tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Thích đã dành trọn tuổi thanh xuân để xông pha nơi hòn tên mũi đạn. Đến năm 1976, khi đất nước thống nhất, ông phục viên trở về với cơ thể không còn lành lặn. Dù mang trên mình những vết thương đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn dành 3-4 năm đầu để cống hiến cho công tác địa phương.
Tuy nhiên, trước hoàn cảnh kinh tế gia đình lúc bấy giờ còn quá nhiều gian khó, ông quyết định lùi về phía sau để tập trung sản xuất. Với tâm niệm: "Làm ruộng là gốc, ai kêu gì làm nấy", ông không nề hà bất cứ công việc nặng nhọc nào để lo cho vợ con. Những ngày đầu, ông thử sức với bưởi, với ổi nhưng năng suất bấp bênh. Không nản chí, bản lĩnh người lính đã thôi thúc ông phải tìm hướng đi mới, không để cái nghèo đeo bám.Không chỉ giỏi làm kinh tế, ông Thích còn là một người cha, người ông mẫu mực. Các con của ông dưới sự nuôi dạy nghiêm khắc và yêu thương của cha mẹ đều đã thành đạt, có người đang tiếp bước cha trong hàng ngũ lực lượng Công an. Nhiều năm liền, gia đình ông luôn là "Gia đình văn hóa" tiêu biểu của xã Thạnh Đức (cũ).
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Văn Thích là bài học quý giá về nghị lực sống. Ông đã chứng minh rằng: Người lính khi ở chiến trường anh dũng bao nhiêu, thì giữa đời thường lại can trường bấy nhiêu. Sự hy sinh và nỗ lực của ông chính là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và ý chí vươn lên trong cuộc sống.


