Bài viết

Người lính trên chiến đấu

Thanh Hóa21/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ khi mới 17 tuổi, bác Nguyễn Văn Hưng được phân công về Đơn vị D1-E48-F320, chiến đấu tại chiến trường B – vùng rừng núi hiểm trở, nơi đạn bom và mưa rừng không ngừng vùi dập.

Bác kể:

“Ngày đầu tiên đặt chân lên chiến trường, tôi vừa sợ vừa hăng hái. Nhìn đồng đội rắn rỏi, tôi tự nhủ phải vững vàng, không được để mình yếu lòng. Những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng bom nổ xa xa, tôi chỉ nghĩ về gia đình, mẹ cha nơi Phúc Thọ, và lời hứa với đồng đội là sống xứng đáng với họ.”

Trong nhiều trận đánh, bác không chỉ trực tiếp chiến đấu mà còn lo hậu cần, chăm sóc đồng đội bị thương. Có những lần, sau một trận giao tranh ác liệt, bác cùng đồng đội thức trắng, băng bó vết thương, tìm nước uống và thức ăn khan hiếm.

“Tôi nhớ nhất lần trận Rừng Trinh Sơn, đồng đội hy sinh gần bên. Chúng tôi vừa chiến đấu vừa phải tổ chức chôn cất, giữ gìn tinh thần cho những người còn sống. Lúc ấy, nỗi đau xen lẫn trách nhiệm khiến tôi trưởng thành hơn bao giờ hết,” bác chia sẻ.

Ngoài chiến đấu, nỗi nhớ nhà luôn thường trực trong bác:

“Có những đêm mưa, nằm trong hầm, tôi lấy trong ba lô tấm ảnh mẹ và em gái. Nhìn họ, tôi vừa thấy ấm áp vừa thấy nặng nề, vì biết mình còn phải gắng sức, không chỉ vì bản thân mà còn vì đồng đội và quê hương.”

Ngày xuất ngũ năm 1973, trở về Phúc Thọ, bác mang theo niềm tự hào và ký ức không thể nào quên: đồng đội hy sinh, những trận đánh cam go, và tinh thần quả cảm đã hun đúc bản thân.

“Mỗi bước chân trên đất quê hương hôm nay đều nhắc nhở tôi: tự do, hòa bình là điều quý giá nhất. Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là gìn giữ điều đó,” bác kết lại, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào và trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn