Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRÊN CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Những năm đầu thập niên 1980, bác Nguyễn Văn Phúc cùng đơn vị được điều động làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trên vùng đất xa lạ, giữa rừng rậm và bom mìn còn sót lại sau chiến tranh, bác đã trải qua những tháng ngày đầy gian khổ. Không chỉ chiến đấu, người lính còn giúp nhân dân bạn khôi phục cuộc sống. Đó là một thời hoa lửa thấm đẫm tình đồng đội và nghĩa tình quốc tế.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian huấn luyện và làm nhiệm vụ trong nước, năm 1981, bác Nguyễn Văn Phúc được lệnh cùng Trung đoàn bộ binh 73 cơ động sang làm nhiệm vụ quốc tế tại tỉnh Preah Vihear, Vương quốc Campuchia. Khi ấy, bác mang quân hàm Hạ sĩ, là Chiến sĩ bộ binh, trực tiếp tham gia bảo vệ khu dân cư và truy quét tàn quân địch còn ẩn náu trong rừng sâu.

Người viết vẫn nhớ ánh mắt bác khi kể về những ngày đầu đặt chân sang đất bạn:
“Rừng Campuchia rậm lắm, ban ngày nắng như đổ lửa, ban đêm muỗi nhiều không ngủ được. Bom mìn còn sót lại, mỗi bước đi đều phải cẩn thận.”

Nhiệm vụ của đơn vị bác không chỉ là chiến đấu mà còn giúp nhân dân Campuchia dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đất, bảo vệ các tuyến đường vận chuyển lương thực. Có những ngày, bác cùng đồng đội vừa cầm súng canh gác, vừa chia từng bát gạo cho người dân địa phương.

Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là một lần đơn vị phát hiện bãi mìn gần khu dân cư. Bất chấp nguy hiểm, bác cùng tổ công tác cắm biển cảnh báo, hướng dẫn dân tránh xa khu vực. “Lúc đó chỉ nghĩ nếu mình không làm, dân sẽ bị thương. Sợ thì có, nhưng không thể bỏ”, bác kể.

Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đồng đội tin yêu. Với những đóng góp đó, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng BaHuy chương Nghĩa vụ quốc tế.

Năm 1984, đơn vị rút về nước. Trở lại quê hương sau những năm tháng nơi xứ người, bác Nguyễn Văn Phúc mang theo ký ức sâu đậm về tình đồng chí và nghĩa tình quốc tế – một phần không thể quên trong thời hoa lửa của đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn