Người lính trên con đường gùi gạo Minh Tân
Người lính trên con đường gùi gạo Minh Tân
Qua lời kể của bác Lý Văn Vẹc chúng ta sẽ cùng sống lại những năm tháng đầy gian khổ để giữ từng tấc đất nơi biên cương của tổ quốc.
Nhớ lại những ngày tháng ấy giữa những ngày mưa dầm lạnh buốt của mùa đông, con đường từ trung tâm vị xuyên lên xã Minh Tân lên vẫn chỉ là những lối mòn đất đỏ, trơn trượt và ngoằn ngoèo quanh sườn núi, tôi còn nhớ đoạn cây số 18 có 1 chỗ mà vách đá dựng thẳng đứng anh em chúng tôi phải gùi bao gạo, rồi mò mẫm từng khe đã lởm chỏm 1 bên là vách đá. 1 bên là dòng suối sâu thẳm. Những chuyến hàng lương thực, nhu yếu phẩm phục vụ cho anh em chiến sĩ đang chiến đấu ngoài mặt trận luôn là nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy thiêng liêng.
Đêm hôm ấy, trời đổ mưa lớn, gió lạnh thổi ào ào qua rừng, đường đi ngập nước, trơn trượt đến mức chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi xuống vực sâu. Nhưng trong căn lán dã chiến, anh em vẫn cẩn thận buộc lại bao gạo, chỉnh dây gùi, lặng lẽ nói với đồng đội:
“Mưa cũng phải đi thôi. Anh em ngoài kia đang cần cơm nóng, cần đạn tiếp viện. Mình chậm một bước là họ chịu đói chịu khát mất.”
Cả đội có 15 người, mỗi người vận chuyển hơn 30 ký lương thực. Mỗi người một gùi, vai ai cũng trĩu nặng, bước đi lầm lũi giữa màn mưa lạnh cắt da. Có đoạn bùn lầy ngập đến đầu gối, gùi gạo nặng khiến nhiều người trượt ngã, bùn đất phủ kín từ đầu đến chân. Nhưng anh em chỉ cười, lại đứng dậy, xiết chặt dây gùi, tiếp tục bước đi.
Khi đến gần điểm tập kết, cầu tạm bắc qua suối đã bị nước cuốn trôi. Không có cách nào khác, anh em lại dùng dây rừng buộc hàng, rồi lội qua dòng nước xiết. Dòng nước lạnh như dao cắt, cuốn trôi cả đôi dép rách, anh em động viên nhau bám chặt gùi, bảo vệ từng bao gạo như chính sinh mạng của mình.
Gần sáng, chúng tôi đến được tiền tuyến. Những bao gạo, hộp muối, chai dầu đã được trao tận tay cho các chiến sĩ. Nhìn thấy nồi cơm sôi bốc khói giữa lán trại, ai cũng rưng rưng nước mắt. Một người lính trẻ giọng nghẹn ngào:
“Nhờ các anh mà tụi em còn sức bám trụ. Ở tuyến sau cực khổ vậy mà vẫn nghĩ đến anh em phía trước...”
tôi chỉ cười hiền, đôi mắt thấm đẫm niềm tự hào:
“Chúng ta cùng chiến đấu mà. Người gùi gạo, người cầm súng — ai cũng là chiến sĩ.”



