Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính trên con đường huyền thoại

Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh là một trong những biểu tượng của ý chí, lòng quả cảm và sức mạnh đoàn kết của dân tộc. Trên con đường huyền thoại ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã ngày đêm vượt qua bom đạn, núi rừng hiểm trở để vận chuyển người và vũ khí, lương thực, thuốc men vào chiến trường miền Nam.

Phú Thọ18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trên con đường huyền thoại

Cựu chiến binh: Trương Văn Huy
Sinh năm: 1954
Quê quán: Thanh Ba, Phú Thọ
Đơn vị: Đội vận tải, Trung đoàn 13, Bộ đội Trường Sơn
Nhiệm vụ: Lái xe vận tải chi viện chiến trường
Thời gian tham gia: 1972 – 1975
Địa bàn hoạt động: Đường Trường Sơn – Tây Trường Sơn, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế và các tuyến vận tải vào chiến trường miền Nam.

Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh là một trong những biểu tượng của ý chí, lòng quả cảm và sức mạnh đoàn kết của dân tộc. Trên con đường huyền thoại ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã ngày đêm vượt qua bom đạn, núi rừng hiểm trở để vận chuyển người và vũ khí, lương thực, thuốc men vào chiến trường miền Nam.

Trong số những người lính năm ấy có CCB Trương Văn Huy, người con của xã Thanh Ba. Sinh năm 1952, ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ và được phân công làm nhiệm vụ trong lực lượng vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.

Những chuyến xe giữa mưa bom, bão đạn

Ngày ấy, mỗi chuyến xe trên Trường Sơn đều là một cuộc thử thách sinh tử.

Những đoàn xe nối nhau vượt qua núi rừng, đèo dốc. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá; ban đêm, ánh đèn xe phải được che kín để tránh bị phát hiện. Người lái xe chỉ có một khoảng sáng rất nhỏ phía trước nhưng vẫn phải giữ tay lái thật chắc, đưa xe vượt qua những cung đường đầy hố bom và đá núi.

Ông Huy kể rằng, có những cung đường vừa đi qua thì phía sau đã vang lên tiếng bom. Có đoạn đường bị đánh phá nhiều lần, anh em công binh phải san lấp hố bom ngay trong đêm để đoàn xe tiếp tục hành quân.

Đối với người lính lái xe Trường Sơn, nhiệm vụ quan trọng nhất là đưa hàng hóa, vũ khí và bộ đội đến đúng địa điểm, đúng thời gian.

Một chuyến xe thành công không chỉ có ý nghĩa với người lái xe mà còn góp phần bảo đảm sức mạnh chiến đấu cho các đơn vị phía trước.

“Còn xe, còn hàng là còn phải đi”

Trường Sơn những năm chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có bệnh tật, sốt rét, thiếu thốn và những cung đường hiểm trở.

Nhiều chiến sĩ phải ngủ ngay bên xe, ăn vội bữa cơm giữa rừng rồi tiếp tục lên đường. Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn như đổ mỡ, xe sa lầy nhưng anh em vẫn tìm cách đưa xe vượt qua.

Điều khiến ông Huy nhớ nhất là tinh thần đồng đội.

Khi một xe gặp sự cố, những xe phía sau dừng lại hỗ trợ. Khi một chiến sĩ bị thương, đồng đội tìm cách đưa về nơi an toàn. Trong hoàn cảnh sống chết cận kề, tình đồng chí càng trở nên gắn bó.

Với người lính Trường Sơn, có một điều luôn được đặt lên hàng đầu: nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chưa thể nghỉ.

Những người đã nằm lại

Trên con đường Trường Sơn huyền thoại, rất nhiều người lính đã hy sinh.

Có những đồng đội của ông Huy ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ đã nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, không kịp trở về gặp cha mẹ, vợ con.

Mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, ông Huy vẫn không quên những gương mặt đồng đội năm xưa.

Có người cùng ăn một bữa cơm, cùng ngủ một cánh rừng, cùng vượt qua một cung đường hiểm trở, nhưng sau một trận bom đã mãi mãi không còn trở lại.

Đó là những ký ức mà thời gian không thể xóa nhòa.

Trở về quê hương

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Huy trở về quê hương . Rời quân ngũ, người lính Trường Sơn năm nào tiếp tục cuộc sống đời thường, lao động sản xuất, chăm lo gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Những năm tháng chiến đấu để lại trong ông nhiều dấu ấn. Sức khỏe bị ảnh hưởng bởi thời gian dài hoạt động trong điều kiện khắc nghiệt của chiến trường; những ký ức về bom đạn, đồng đội và những chuyến xe xuyên rừng vẫn luôn hiện hữu.

Nhưng điều ông tự hào nhất là mình đã góp một phần tuổi trẻ vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Ở tuổi đã cao, ông Huy thường nhắc con cháu và thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình.

Ông nói:

“Ngày trước, chúng tôi đi chiến đấu chỉ mong đất nước sớm có ngày hòa bình. Bây giờ các cháu được học tập, được làm việc, được sống trong hòa bình thì hãy cố gắng học tập, lao động và sống có ích cho quê hương.”

Lời nhắn giản dị ấy chính là tâm nguyện của một người lính đã đi qua chiến tranh.

Hoa lửa Trường Sơn mãi còn xanh

Đường Trường Sơn hôm nay không còn những đoàn xe trong mưa bom, bão đạn. Những cung đường năm xưa đã trở thành những địa danh lịch sử, nhắc nhớ về một thời kỳ hào hùng của dân tộc.

Những người lính Trường Sơn năm xưa nay đã trở về với đời thường. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng trong trái tim họ vẫn còn nguyên hình ảnh của tuổi thanh xuân giữa đại ngàn.

Câu chuyện của CCB Huy là câu chuyện về một thế hệ đã sống và chiến đấu bằng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội.

Những chuyến xe năm xưa có thể đã dừng lại, nhưng “con đường hoa lửa” Trường Sơn và ký ức về những người lính năm ấy sẽ mãi là một phần thiêng liêng của lịch sử dân tộc, được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn