Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN LÀO

Thanh Hóa17/09/2026Xã Minh Sơn (Xã Minh Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN LÀO

Cựu chiến binh Bùi Duy Khánh – sinh tháng 4 năm 1943, quê Minh Thuận, xã Minh Sơn, Thanh Hóa

Trong câu chuyện về những năm tháng chiến tranh, có những cuộc đời không được ghi lại bằng những trang sử dài. Họ chỉ có vài dòng trong hồ sơ quân nhân, một đơn vị, một địa danh chiến trường và những mốc thời gian tưởng như khô khan. Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là cả một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Cựu chiến binh Bùi Duy Khánh, sinh tháng 4 năm 1943, quê tại Minh Thuận, xã Minh Sơn, Thanh Hóa, là một người lính như thế.

Tháng 4 năm 1963, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng trai quê Thanh Hóa lên đường nhập ngũ. Đất nước khi ấy đang trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Với thế hệ thanh niên thời đó, khoác lên mình bộ quân phục cũng có nghĩa là sẵn sàng rời xa quê hương, gia đình và những dự định riêng của tuổi trẻ để nhận nhiệm vụ.

Ông Khánh được biên chế vào D923 và làm nhiệm vụ tại chiến trường Lào. Đó là một chiến trường đặc biệt. Những người lính Việt Nam sang Lào không chỉ đối mặt với bom đạn, rừng núi hiểm trở, thiếu thốn và gian khổ, mà còn thực hiện một nhiệm vụ có ý nghĩa đặc biệt: sát cánh cùng những người đồng chí, đồng đội Lào trong cuộc đấu tranh của nhân dân hai nước. Trong những cánh rừng xa xôi, giữa núi cao, đường mòn và những vùng đất cách quê nhà hàng trăm, hàng nghìn cây số, người lính Việt Nam phải thích nghi với một cuộc sống hoàn toàn khác. Mỗi bước hành quân, mỗi đêm trú quân, mỗi lần vượt qua một cung đường hiểm trở đều đòi hỏi sự bền bỉ và ý chí. Với Bùi Duy Khánh, quãng thời gian từ tháng 4 năm 1963 đến tháng 9 năm 1966 là hơn ba năm của tuổi trẻ gắn với màu xanh áo lính và chiến trường Lào. Ba năm ấy có thể được tính bằng những mốc thời gian trên giấy tờ. Nhưng với người từng trải qua chiến tranh, đó là một phần ký ức không thể đo đếm đơn giản bằng năm tháng. Đó là những ngày xa gia đình. Là nỗi nhớ quê Minh Thuận, nhớ người thân nơi quê nhà Thanh Hóa. Là những người đồng đội cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng chặng đường hành quân và những thời khắc hiểm nguy. Và trên hết là ý thức về nhiệm vụ của một người lính khi được Tổ quốc giao phó.

Nhắc đến những người lính Việt Nam từng chiến đấu, công tác trên đất bạn Lào, người ta thường nhớ đến những chiến công và những chiến dịch. Nhưng phía sau những sự kiện lớn ấy còn có hàng nghìn, hàng vạn con người bình dị như Bùi Duy Khánh – những người đã trực tiếp mang tuổi thanh xuân của mình đến những vùng đất xa xôi.

Họ đến đó không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình. Họ sống giữa đồng đội, giữa nhân dân Lào, cùng chịu đựng gian khổ, cùng vượt qua những tháng ngày chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, tình quân dân và tình đoàn kết Việt – Lào được vun đắp từ những điều rất đời thường: một bữa cơm sẻ chia, một lần giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn, một chặng đường cùng hành quân, hay đơn giản là sự có mặt của người đồng đội bên cạnh trong lúc gian nguy.

Tháng 9 năm 1966, ông Bùi Duy Khánh xuất ngũ.

Người lính năm nào trở về với cuộc sống đời thường. Bộ quân phục có thể được cất đi, chiến trường dần lùi xa theo năm tháng, nhưng những ký ức của một thời tuổi trẻ vẫn ở lại. Hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời của một cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh, điều đáng trân trọng không chỉ nằm ở những năm tháng ông đã phục vụ trong quân ngũ. Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã lên đường khi Tổ quốc cần. Từ quê hương Minh Thuận, xã Minh Sơn, Thanh Hóa, Bùi Duy Khánh đã cùng biết bao người lính Việt Nam đặt chân lên đất bạn Lào. Họ mang theo tuổi trẻ, lòng yêu nước và trách nhiệm của người lính; để rồi sau những năm tháng chiến tranh, họ trở về và tiếp tục cuộc sống bình dị giữa quê hương. Những con người ấy có thể không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những trang sử lớn. Nhưng chính họ đã góp phần làm nên lịch sử.

Và mỗi câu chuyện của một người lính từng chiến đấu trên đất bạn Lào hôm nay chính là một mảnh ghép quý giá giúp thế hệ sau hiểu hơn về những năm tháng mà tình đoàn kết Việt – Lào được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt, sự hy sinh và tuổi thanh xuân của biết bao con người.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Bùi Duy Khánh rời quân ngũ. Người lính năm xưa đã trở về quê nhà, nhưng dấu chân của ông và những đồng đội D923 vẫn thuộc về một phần ký ức không thể lãng quên của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trên đất bạn Lào.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN LÀO | Câu chuyện thời hoa lửa