NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA
Những năm cuối thập niên 1970, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, biên giới Tây Nam lại dậy sóng. Quân Pôn Pốt tàn sát dân thường, đe dọa chủ quyền Tổ quốc. Đáp lời Tổ quốc, hàng vạn thanh niên Việt Nam lại khoác ba lô, lên đường sang nước bạn Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế cao cả: giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng và hồi sinh đất nước.
Trong số những người lính năm ấy có Bác Dương Văn Nghiệp, sinh năm 1955 quê ở ấp Tân Trung, xã Tân An, tỉnh Vĩnh Long. Khi nhập ngũ với cái tuổi tràn đầy mơ ước, nhưng thay vì đến giảng đường, anh chọn con đường ra trận. Đơn vị anh hành quân sang Campuchia vào những năm 1982, khi chiến sự còn ác liệt.
Những ngày đầu trên đất bạn, Bác Nghiệp cùng đồng đội phải vượt qua muôn vàn gian khổ: rừng rậm rắn độc, sốt rét, thiếu thốn lương thực, bom mìn còn sót lại khắp nơi. Nhưng điều khiến anh nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình người. Người dân Campuchia – sau những năm tháng bị Khmer Đỏ tàn sát – đón các anh như những người anh em ruột thịt. Họ đem tặng những bát cơm, nắm muối, dốc hết những gì còn lại để giúp bộ đội Việt Nam.
Ba năm sau, khi chính quyền Campuchia được hồi sinh, Bác trở về quê. Trên ngực là vết sẹo của chiến tranh, trong tim là ký ức không quên về tình đồng chí, tình anh em Việt – Campuchia. Giờ đây, Bác đã ngoài sáu mươi, mái tóc điểm bạc, nhưng mỗi lần nhắc đến những năm tháng “làm nghĩa vụ quốc tế”, mắt Bác vẫn sáng lên niềm tự hào.
Bác thường nói với con cháu:
“Thế hệ chúng tôi không chỉ bảo vệ Tổ quốc, mà còn gieo mầm hòa bình cho đất nước bạn. Đó là niềm tự hào không gì sánh được.”



