Người Lính Trên Đỉnh Đồi Gió Lớn
Người Lính Trên Đỉnh Đồi Gió Lớn
Gió mùa đông bắc lúa ào ạt qua đỉnh đồi 47, nơi một đơn vị nhỏ đang trấn giữ tuyến đường huyết mạch. Trong căn hầm đất còn vương hơi ẩm, người lính trẻ tên Nam đang chỉnh sửa lại dây đạn, đôi mắt sáng nhưng sâu thẳm, trong đầy những tháng ngày hành quân, phục kích và những kẻ đối mặt ranh giới giữa sự sống – chết.
Nam nhập ngũ khi vừa tròn mười tám. Ngày ấy, mẹ tiễn con ra cổng, tay chạy đặt vào ba lô một niềm vui tay say nắng. Nam cười, nói với mẹ rằng “Con đi rồi sẽ về thôi mà”. Nhưng chỉ vài tháng sau, anh hiểu rằng lời hứa hẹn không chỉ dành cho mẹ mà vẫn phải đấu tranh từng ngày mới được giữ.
Đêm Trên Đồi Lửa
Đêm hôm đó, trăng lên mờ ảo. Đơn vị Nam nhận được tiêu chuẩn quân sự tấn công để sử dụng tuyến đường. Tất cả chiến sĩ đều im lặng, mỗi người ôm súng như ôm một phần sự sống của mình. Tiếng nổ nổ rền vang từ chân đồi, mặt đất rung chuyển như muốn nứt ra.
Nam lao vào vị trí chiến đấu. Khói súng, tiếng hô, tiếng kèn không trung hòa thành một giao diện phản ứng dữ dội. Anh bị sức ép của một cú hưng phấn xuống giao thông hào, đôi tai ù đặc, nhưng vẫn cố dậy dậy, tiếp tục bắn yểm hỗ trợ cho đồng đội.
Trong khoảnh khắc khắc nhiệt giữa tiếng nổ, Nam nghe tiếng Quốc – người bạn thân nhất trong đơn vị – gọi lớn:
“Nam! Cẩn thận bên trái!”
Anh quay đầu, kịp thời tránh cú đánh vào bất ngờ của đối phương. Chính Quốc đã yêu anh… lần thứ năm kể từ khi ra trận.
Ánh Sáng Bình Minh
Trận đánh kết thúc khi trời gần sáng. Những kẻ tấn công bị đẩy lùi. Đỉnh cao giữ vững. Nhưng nhiều đồng đội của Nam vẫn mãi ở lại. Quốc cũng không trở về sau lần lao ra thương binh cuối cùng.
Nam ngồi bên vũng pháo cũ, ánh bình bình minh vàng đồi núi hoang tàn. Gió thổi mạnh, cuốn theo những mảng khói cuối cùng. Anh mở ba lô, lấy chiếc khăn tay cũ mẹ sơn, lau vết máu khô trên tay, rồi se khít nó như một lời nhắc nhở: điều anh đang bảo vệ không chỉ là một ngọn đồi, mà là quê hương, là những người ở hậu phương đang chờ.
Đi Tiếp Con Đường
Ngày mai, đơn vị sẽ lại hành quân sang vị trí mới. Chiến tranh chưa biết khi nào sẽ kết thúc, nhưng Nam hiểu rằng mỗi bước chân của người lính là một phần con đường đi đến hòa bình.
Anh đứng lên, nhìn về phía mặt trời vừa nhú, nặng nề nhưng hiển thị. Trong tiếng gió rì rào qua tán cây, anh như nghe thấy giọng Quốc cười:
“Đi thôi Nam, chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
Nam súng súng, bước về phía trước – như bao người lính đã và đang gánh trên vai niềm tin của cả một dân tộc.


