Người lính trên đồi cát Quảng Nam
Người lính trên đồi cát Quảng Nam
Lê Văn Phúc lớn lên giữa những đồi cát Quảng Nam. Khi nhập ngũ, anh được giao nhiệm vụ chỉ huy một tổ chiến đấu địa phương.
Phúc có vóc người không lớn nhưng rất nhanh nhẹn. Anh thường trực tiếp kiểm tra từng vị trí, nhắc đồng đội giữ bình tĩnh trong những thời điểm khó khăn.
Một lần, đơn vị phải bảo vệ một khu vực quan trọng trong điều kiện thiếu thốn.
Phúc động viên mọi người phân công nhau giữ từng vị trí.
Khi tình hình trở nên căng thẳng, anh vẫn bình tĩnh truyền đạt mệnh lệnh và hỗ trợ những chiến sĩ trẻ.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Sau trận ấy, một chiến sĩ trẻ nói:
“Anh không sợ à?”
Phúc đáp:
“Sợ chứ. Nhưng người chỉ huy không được để nỗi sợ làm đồng đội mất bình tĩnh.”
Nhiều năm sau, Phúc trở về quê.
Những đồi cát ngày trước đã phủ màu xanh của cây trồng.
Anh thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ chơi đùa.
Khi được hỏi về chiến tranh, anh chỉ nói: “Điều đáng quý nhất là hôm nay các em được lớn lên trong hòa bình.”
Với anh, đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường.



