Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRÊN NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG SỐ

Có những con đường đi qua núi rừng, có những con đường đi giữa biển khơi. Trên những chuyến tàu không số năm xưa, ông Vũ Đình Dược đã cùng đồng đội vượt biển, đưa vũ khí từ hậu phương vào chiến trường miền Nam, góp phần vào hành trình đi đến ngày đất nước thống nhất.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1956, quê tại TDP Xuân Phương, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Vũ Đình Dược nhập ngũ vào tháng 2 năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào những ngày cuối cùng.

Rời quê hương trong thời điểm lịch sử đặc biệt ấy, ông gia nhập Hải quân và được thực hiện nhiệm vụ trên Đoàn tàu không số 125.

Nhiệm vụ của ông là chở vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Đó là một nhiệm vụ đặc biệt, bởi con đường ông đi không phải những tuyến đường bộ quen thuộc mà là đường biển, nơi phía trước là đại dương rộng lớn và phía sau là trách nhiệm đối với tiền tuyến.

Những chuyến tàu mang theo niềm tin

Nhắc đến Đoàn tàu không số là nhắc đến một phần đặc biệt trong lịch sử vận tải quân sự trên biển của Việt Nam.

Những con tàu chở vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam phải vượt qua những vùng biển rộng lớn, đối mặt với nhiều nguy hiểm và luôn phải bảo đảm bí mật.

Mỗi chuyến đi là một hành trình không dễ dàng.

Trên biển, người lính phải đối diện với thời tiết thay đổi, sóng gió và những nguy cơ luôn có thể xuất hiện. Trong điều kiện chiến tranh, yêu cầu giữ bí mật càng khiến nhiệm vụ trở nên khó khăn hơn.

Nhưng phía trước là chiến trường.

Những vũ khí được vận chuyển bằng đường biển là nguồn lực quan trọng phục vụ cuộc chiến đấu ở miền Nam. Vì vậy, mỗi chuyến tàu ra khơi đều mang theo một trách nhiệm lớn.

Đối với ông Vũ Đình Dược, những chuyến đi ấy có lẽ không chỉ đơn thuần là những hành trình trên biển.

Đó là những chuyến đi mang theo niềm tin của hậu phương và gửi về tiền tuyến sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Giữa biển khơi, người lính chỉ có đồng đội

Trên một con tàu lênh đênh giữa biển, khoảng cách với đất liền ngày càng xa.

Những người lính cùng làm nhiệm vụ trở thành những người gần gũi nhất. Họ cùng chia sẻ công việc, cùng đối mặt với sóng gió và cùng hiểu rằng sự an toàn của mỗi người gắn liền với sự an toàn của cả con tàu.

Mỗi vị trí trên tàu đều quan trọng.

Người làm nhiệm vụ vận chuyển phải bảo đảm hàng hóa được giữ gìn và đưa đến đúng nơi. Người điều khiển tàu phải bảo đảm hành trình. Những người khác phối hợp với nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Không ai có thể đứng ngoài trách nhiệm chung.

Trong hoàn cảnh ấy, kỷ luật và tình đồng đội trở thành điểm tựa.

Những chuyến tàu ra khơi không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần sự bình tĩnh, chính xác và ý thức trách nhiệm của từng người lính.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975

Ông Vũ Đình Dược nhập ngũ vào tháng 2 năm 1975, chỉ vài tháng trước ngày đất nước thống nhất.

Tháng 4 năm 1975, chiến dịch giải phóng miền Nam bước vào giai đoạn quyết định.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam được giải phóng, đất nước bước sang một trang sử mới.

Đối với những người lính đang thực hiện nhiệm vụ trong thời điểm ấy, đó là một dấu mốc đặc biệt.

Sau nhiều năm chiến tranh, đất nước cuối cùng đi đến ngày thống nhất.

Với người lính trên những chuyến tàu chở vũ khí, chiến thắng ấy cũng mang một ý nghĩa rất riêng. Những con tàu từng vượt biển, những chuyến hàng từng được vận chuyển trong gian khó và những nỗ lực của biết bao người ở hậu phương và tiền tuyến đã cùng góp phần tạo nên ngày lịch sử ấy.

Ông Vũ Đình Dược cũng là một phần của hành trình đó.

Tiếp tục màu áo Hải quân

Sau ngày đất nước thống nhất, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Đối với nhiều người, ngày 30 tháng 4 là điểm kết thúc của chiến tranh. Nhưng với những người lính, nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vẫn tiếp tục.

Ông Vũ Đình Dược tiếp tục gắn bó với Hải quân cho đến tháng 11 năm 1983, trước khi xuất ngũ.

Từ tháng 2 năm 1975 đến tháng 11 năm 1983, ông đã có gần 9 năm gắn bó với quân đội.

Đó là một chặng đường không quá dài so với cả cuộc đời, nhưng lại chứa đựng những năm tháng đặc biệt: từ những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, thời khắc 30/4/1975, đến những năm tháng đầu tiên của đất nước sau thống nhất.

Người trở về từ biển

Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Xuân Phương, Sầm Sơn.

Cuộc sống trở lại bình dị. Biển quê hương vẫn ở đó, những con sóng vẫn nối tiếp nhau vào bờ.

Nhưng với ông, biển có lẽ không chỉ là cảnh sắc của quê nhà.

Biển còn là ký ức về những năm tháng tuổi trẻ.

Là những chuyến tàu. Là những người đồng đội. Là những hành trình vượt biển đưa vũ khí vào chiến trường. Và là ký ức về một thời mà mỗi chuyến ra khơi đều mang theo trách nhiệm với vận mệnh đất nước.

Câu chuyện của cựu chiến binh Vũ Đình Dược là câu chuyện về những người lính đã đi trên một tuyến đường đặc biệt — tuyến đường trên biển.

Họ không đi qua những cung đường Trường Sơn, mà vượt qua sóng gió để đưa sức mạnh từ hậu phương đến tiền tuyến.

Nếu những con đường trên đất liền nối hậu phương với chiến trường bằng những cung đường xuyên núi rừng, thì những chuyến tàu không số đã nối hai miền đất nước bằng biển cả.

Và trên những chuyến tàu ấy có những người lính như ông Vũ Đình Dược.

Ngày hôm nay, khi biển đã trở nên bình yên, những chuyến tàu không số chỉ còn trong những trang sử và ký ức của những người từng trải qua, câu chuyện ấy vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt.

Bởi phía sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 là biết bao hành trình âm thầm của những con người đã góp sức đưa đất nước đến ngày thống nhất.

Ông Vũ Đình Dược là một trong những người đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào những hành trình ấy.

Một người lính Hải quân. Một người trên Đoàn tàu không số. Một người từng vượt biển mang vũ khí vào miền Nam. Và trên hết, là một người con Sầm Sơn đã gửi những năm tháng tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn