NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT BẬC THẦY NƠI ĐỒI BÀ ĐEN
NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT BẬC THẦY NƠI ĐỒI BÀ ĐEN
NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT BẬC THẦY NƠI ĐỒI BÀ ĐEN
Lời kể của cựu chiến binh trinh sát Nguyễn Văn Hùng (Phân đội 2, Bộ đội địa phương Tây Ninh)Núi Bà Đen, Tây Ninh những năm 1969 - 1971 là một chiến trường độc nhất vô nhị. Địch chiếm giữ đỉnh núi cao với hệ thống radar và pháo đài kiên cố, trong khi quân giải phóng bám trụ ở các hang đá, triền dốc xung quanh. Là lính trinh sát của Phân đội 2, nhiệm vụ của tôi và đồng đội là phải bí mật luồn sâu vào lòng địch, đo đạc tọa độ để dẫn đường cho pháo binh ta nhổ cỏ các ụ súng của chúng.Đá núi Bà Đen sắc lẹm, bụi rậm chằng chịt râu gai và mìn bẫy dày đặc. Lính trinh sát đi làm nhiệm vụ chỉ mặc độc chiếc quần đùi, người bôi đầy than củi ngụy trang, tay cầm dao găm và súng ngắn khẽ khàng bò từng tấc đất. Chúng tôi phải học cách thở không ra tiếng, di chuyển không làm rung một ngọn cỏ, vì chỉ cần một tiếng động nhỏ là pháo bầy từ đỉnh núi sẽ dội xuống san phẳng cả góc rừng.Tôi nhớ mãi trận trinh sát căn cứ dù của địch vào mùa khô năm 1970. Tôi bò sát rào kẽm gai đến mức nhìn rõ cả ánh lửa điếu thuốc của lính gác Mỹ. Bất ngờ, một toán tuần tra đi tới cùng chó nghiệp vụ. Tôi lập tức nằm im dưới một khe đá hẹp, dùng một nắm đất tẩm dầu hỏa mang sẵn bôi lên người để xóa mùi hơi người, lừa mũi chó nghiệp vụ. Con chó sủa vài tiếng vu vơ rồi bỏ đi. Suốt bốn tiếng đồng hồ bám trụ trong hầm đá nóng như lò thiêu, tôi ghi lại chuẩn xác từng vị trí ụ súng, kho đạn của địch.Đêm hôm sau, trận pháo kích phối hợp của ta dội xuống chính xác, thiêu rụi toàn bộ căn cứ trung tâm của chúng trên vách núi. Nhìn ngọn lửa chiến thắng bốc lên rực sáng bầu trời Tây Ninh, lòng chúng tôi trào dâng niềm tự hào khôn tả. Lính trinh sát thời hoa lửa tuy thầm lặng, không có những huân chương lấp lánh giữa trận tiền, nhưng mỗi bước chân của chúng tôi là một nốt nhạc dệt nên bài ca chiến thắng của toàn quân.



