Người Lính Trinh Sát Căn Cứ Dương Minh Châu
Ký Ức Rừng Khộp: Người Lính Trinh Sát Căn Cứ Dương Minh Châu
Ông Phạm Ngọc Ẩn sinh ngày 15 tháng 3 năm 1943 tại xã Suối Đá, huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất mang tên vị Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến miền Nam, lòng yêu nước và ý chí quật cường đã sớm nuôi dưỡng tâm hồn ông từ những ngày ấu thơ.
Những bước chân không mỏi giữa rừng thiêng
Năm 1962, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ngày càng cam go, chàng thanh niên Phạm Ngọc Ẩn vừa tròn 19 tuổi đã quyết định rời vòng tay gia đình, tình nguyện gia nhập lực lượng vũ trang địa phương. Vốn thông thuộc địa hình đồi núi và những cánh rừng khộp bạt ngàn, ông được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ trinh sát, bảo vệ vòng ngoài cho Căn cứ căn cứ Huyện ủy Dương Minh Châu và các cơ quan đầu não của tỉnh.
Làm trinh sát nghĩa là luôn phải "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng". Những năm tháng bám rừng, ông Ẩn cùng đồng đội thường xuyên phải đối mặt với các đợt càn quét quy mô lớn, những trận mưa bom Na-pan đốt cháy cả một khoảng trời và những cơn khát cháy cổ giữa mùa khô Tây Ninh khắc nghiệt. Ông nhớ nhất là trận càn Gian-xơn Xi-ti (Junction City) đầu năm 1967. Giữa vòng vây siết chặt của hàng ngàn quân địch cùng xe tăng và máy bay yểm trợ, đội trinh sát của ông đã mưu trí luồn sâu, bám sát đội hình địch, truyền tin chính xác giúp quân ta tổ chức những trận tập kích bất ngờ, bẻ gãy từng gọng kìm của giặc. Dưới tán rừng Dương Minh Châu kiên cường, máu của biết bao đồng chí đã đổ xuống để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Người giữ lửa truyền thống nơi quê hương
Chiến tranh lùi xa, người lính trinh sát năm xưa cởi bỏ bộ quân phục sạm màu khói súng, trở về với đời thường. Vùng đất Dương Minh Châu mang đầy vết thương bom đạn ngày nào nay được ông và bà con chung tay khai hoang, phục hóa, nhường chỗ cho những rẫy mì, vườn cao su xanh tốt bạt ngàn.
Hơn bốn thập kỷ trôi qua, ông Ẩn không chỉ là một lão nông làm kinh tế giỏi mà còn là một hội viên nòng cốt của Hội Cựu chiến binh huyện Dương Minh Châu. Ông dành phần lớn thời gian rảnh rỗi của mình để thu thập kỷ vật chiến tranh, cùng chính quyền địa phương tìm kiếm và quy tập hài cốt của những người đồng đội năm xưa còn nằm lại đâu đó dưới những tán rừng.
Mỗi khi đứng trước đài tưởng niệm, đôi mắt người cựu chiến binh già lại rưng rưng xúc động. Ông thường gửi gắm tâm tư của mình đến thế hệ thanh niên:
"Cuộc đời người lính trinh sát chúng tôi năm xưa lấy rừng làm nhà, lấy những vì sao làm hướng. Sự hy sinh của đồng đội là cái giá quá đắt cho nền độc lập hôm nay. Bác chỉ mong các cháu, những người sinh ra trong hòa bình, hãy biến lòng biết ơn thành hành động, ra sức học tập để đưa quê hương Dương Minh Châu nói riêng và Tây Ninh nói chung ngày càng vươn cao, vươn xa."
Hình ảnh ông Phạm Ngọc Ẩn là minh chứng sống động cho tinh thần thép của những người con xứ núi. Từ một chiến sĩ trinh sát can trường trong mưa bom bão đạn đến một tấm gương sáng giữa thời bình, cuộc đời ông chính là một mảnh ghép rực rỡ trong bức tranh "thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.



