Người lính trinh sát giữa mùa khô
Mùa khô, rừng nóng như lửa.
Nước uống trở thành thứ quý giá.
Một tổ trinh sát chỉ còn lại rất ít nước.
Người lính trẻ uống một ngụm rồi đưa bình cho đồng đội.
Người kia nói:
“Cậu uống đi.”
“Chia nhau.”
Cả tổ chuyền nhau một bình nước.
Mỗi người chỉ uống một ngụm nhỏ.
Đến khi tìm được nguồn nước, mọi người mới thở phào.
Người lính kể:
“Ngày ấy chúng tôi có thể nhường nhau từng ngụm nước. Vì ai cũng biết nếu một người yếu đi, cả tổ sẽ khó khăn.”
Có lẽ chính những lúc thiếu thốn nhất, con người càng hiểu giá trị của sự sẻ chia.


