Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT HOÀNG NAM KHỒNG

Cuộc đời mỗi người lính là cả một trang seri phim hành động, giản dị có, hạnh phúc có, đẫm máu có, chết chóc có…và có cả những kỷ niệm không thể nào quên mang theo cả đời người. Những kỷ niệm đó luôn sáng mãi trong ký ức hào hùng, tự hào về bản thân, về đồng đội, về cả một trung đoàn 271 nơi từng gắn bó nửa cuộc đời người lính. Hoàng Nam Khồng quê ở Quảng Minh ( cũ) hiện tại đang ở với gia đình tại xóm 9, thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị. Với nhiều kỷ niệm thời hoa lửa, thời trai t

Quảng Trị29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời mỗi người lính là cả một trang seri phim hành động, giản dị có, hạnh phúc có, đẫm máu có, chết chóc có…và có cả những kỷ niệm không thể nào quên mang theo cả đời người. Những kỷ niệm đó luôn sáng mãi trong ký ức hào hùng, tự hào về bản thân, về đồng đội, về cả một trung đoàn 271 nơi từng gắn bó nửa cuộc đời người lính. Hoàng Nam Khồng quê ở Quảng Minh ( cũ) hiện tại đang ở với gia đình tại xóm 9, thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị. Với nhiều kỷ niệm thời hoa lửa, thời trai trẻ vác súng trên vai ông luôn nhớ mãi trong ký ức và cuốn nhật ký Cuộc đời mình. Trong đó có một trân đánh kỷ niệm mà ông nhớ mãi đó là ‘’ Mùa hè đỏ lửa 1972 và Tháng giêng năm 1973’’ với gần 81 ngày đêm cùng đồng đội chiến đấu hết mình tại trận ở Thành cổ Quảng Trị.

Năm 1972, giữa Mùa hè đỏ lửa, ông cùng đồng đội là Trần Đình Thoanh ( sư trưởng Sư đoàn 968), Nguyễn Văn Đoàn và một số anh em khác lên đường thực hiện nhiệm vụ của lính trinh sát bộ binh là luồn sâu vào lồng địch mang theo cả thuốc súng, pháo đi vào các chốt của địch ở các đồi bên kia của chiến trường Trị Thiên Huế. Trong quá trình đi thì không may cả đội trinh sát bị truy kích khiến các anh em bị thương. Lúc này, ông Khồng và ông Thoanh may thoát nạn đã đưa anh em nấp vào khe núi nghỉ ngơi. Với sức lực đã yếu, ông Khồng chỉ có thể đẩy 2 đồng đội bị thương xuống dốc núi, và trở về đơn vị tìm cứu viện. Ông tức tốc vượt đường non nước hai ngày một đêm quay về đơn vị báo tin để đưa hai xác đồng đội ra. Vì sức kiệt và yếu trong lúc làm nhiệm vụ, ông Khồng phải được đơn chị chăm sóc sơ cứu thương gần một tuần mới có sức dẫn lực lượng hỗ trợ vào núi. Sau một tuần trôi qua, ông Khồng cùng đồng đội vào khe núi để đưa xác đồng đội về. Nhưng khi vào khe thì không tìm ra, may có đàn quạ bay qua nên mới phát hiện. Hai xác mà ông Khồng thả xuống thì một xác chết, một xác còn sống nhưng gần như thoi thóp, mắt đã su húp….còn ông Thoanh đi qua khe khác cũng tìm ra và cùng đồng đội trở về. Sau đợt đó, ông Nguyễn Văn Đoàn ( ở thị xã Thanh Hóa) còn may sống sót và vẫn nhắc mãi đến ngày nay là hai đồng chí Khồng và Thoanh là cha đẻ thứ hai của ông. Từ đó hằng năm, ba đồng chí cùng đơn vị năm nào cũng được tỉnh ủy Quảng Trị mời vào Thành cổ Quảng Trị để tham quan và tri ân nhân dịp 26/3, 22/12.

Ông Khồng đi bộ đội từ năm 19 tuổi, ông có 19 năm đi bộ đội, 6 năm đánh nhau trong chiến trường miền Nam Việt Nam, năm 1965 đi học ở miền Bắc, sau khi học xong thì phát triển thành quan chức của quân đội, đến tuổi về hưu thì về làm việc và tham gia các hội đoàn thể ở quê nhà ( Quảng Minh cũ), đến 35 tuổi mới lấy vợ và an cư lạc nghiệp tại địa phương. Với tính cách kiên cường, lanh lợi, nhanh nhẹn, chịu thương chịu khó, từ lúc đi bộ đội đến lúc về quê nhà thì luôn được mọi người yêu quý và kính trọng.

Qua đó, cho thấy cuộc sống bình yên, hạnh phúc ngày hôm nay có được chính là nhờ một phần công lao to lớn, nhờ các anh hùng anh dũng hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay phải biết tự hào, giữ gìn và phát huy truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn