Người lính trinh sát mặt trận Vị Xuyên
Đêm trên những dãy núi đá Vị Xuyên tối đặc như mực. Chỉ có tiếng gió luồn qua vách đá và tiếng suối chảy xa xa phá vỡ sự tĩnh lặng. Với người lính trinh sát, đó là lúc bắt đầu nhiệm vụ.
Tổ trinh sát của ông Hoàng Văn Dực (Sinh năm 1963, nhập ngũ năm 84 hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) chỉ có bốn người. Họ rời trận địa khi đồng hồ vừa sang nửa đêm, mang theo ống nhòm, bản đồ, la bàn và máy thông tin. Mỗi người đều hiểu rằng nhiệm vụ quan trọng nhất không phải là chiến đấu, mà là trở về với những thông tin chính xác để đơn vị có thể chuẩn bị cho trận đánh sắp tới.
Họ di chuyển từng bước một trên sườn núi đá. Không ai nói với ai một lời. Chỉ cần một viên đá lăn xuống vực hay một cành cây gãy cũng có thể làm lộ vị trí. Có những lúc cả tổ phải nằm ép mình vào khe đá hàng chục phút, chờ ánh pháo sáng vụt tắt rồi mới tiếp tục tiến lên.
Đến gần khu vực cần quan sát, người tổ trưởng lấy ống nhòm ghi lại từng vị trí hỏa điểm, hướng công sự và đường cơ động. Người còn lại cẩn thận đánh dấu lên tấm bản đồ đã sờn mép vì mưa nắng. Mọi thông tin đều phải chính xác, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị trong trận chiến.
Khi nhiệm vụ gần hoàn thành, một loạt pháo bất ngờ dội xuống sườn núi. Đất đá tung mù mịt. Cả tổ lập tức tản ra tìm nơi ẩn nấp. Sau đợt pháo, họ kiểm tra quân số. Một đồng đội bị thương ở chân nhưng vẫn khẽ nói:
"Đừng để lộ vị trí... nhiệm vụ quan trọng hơn."
Ba người còn lại thay nhau dìu đồng đội, vừa rút lui vừa giữ chặt cuốn sổ ghi chép và tấm bản đồ. Đến gần sáng, cả tổ trở về an toàn. Những thông tin họ mang về giúp đơn vị điều chỉnh kế hoạch tác chiến, hạn chế thương vong và bảo vệ được nhiều chiến sĩ trong trận đánh sau đó.
Nhiều năm trôi qua, người lính trinh sát năm xưa trở lại Vị Xuyên. Những lối mòn cũ đã phủ đầy cỏ, những vách đá loang lổ dấu tích chiến tranh nay được cây rừng bao phủ.
Ông đứng lặng rất lâu rồi nói:
"Người lính trinh sát không mong được nhắc tên. Chúng tôi chỉ mong những điều mình mang về sẽ giúp đồng đội trở về nhiều hơn."
Câu nói giản dị ấy đã nói lên công việc thầm lặng của lực lượng trinh sát ở mặt trận Vị Xuyên. Họ là những người đi trước, đối mặt với hiểm nguy để tìm kiếm thông tin, mở đường cho đồng đội và góp phần bảo vệ từng cao điểm nơi biên cương Tổ quốc. Sự dũng cảm của họ không chỉ được đo bằng những trận đánh, mà còn bằng những bước chân lặng lẽ trong đêm tối, nơi sự bình yên của ngày mai được đánh đổi bằng lòng quả cảm của những người đi trước.



