NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT NĂM 1968 VÀ KÝ ỨC VỀ "VÙNG ĐẤT LỬA"
Phần 1: Mùa xuân 1968 và Khát vọng tuổi 20
Lịch sử dân tộc Việt Nam khắc ghi năm 1968 là một cột mốc bi tráng và hào hùng với cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân. Đó là năm mà khí thế "Tất cả cho tiền tuyến" sục sôi trên khắp miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Hòa vào dòng chảy lịch sử ấy, tại thôn Xuân Úc, xã Thuận Thiên (Kiến Thụy, Hải Phòng), chàng thanh niên Phạm Văn Ty cũng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông để lên đường nhập ngũ.
Ông Phạm Văn Ty sinh năm 1948. Năm 1968, khi khoác lên mình màu xanh áo lính, ông vừa tròn 20 tuổi. Tuổi 20 của thế hệ ông không phải là những ngày tháng rong chơi, mà là tuổi của lý tưởng, của khát vọng cống hiến. Rời xa quê hương Xuân Úc yên bình với những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, chàng trai trẻ mang theo hành trang là lời dặn dò của mẹ cha và bầu nhiệt huyết cháy bỏng, sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần.
Phần 2: Tôi luyện tại "Lò lửa" Tả Ngạn – Bản lĩnh người Trinh sát
Ngay sau khi nhập ngũ, nhờ tố chất nhanh nhẹn, thông minh và sức khỏe tốt, ông Phạm Văn Ty vinh dự được chọn cử đi học tại Trường Sỹ quan Suối Thanh, thuộc Sư đoàn 350, Quân khu Tả Ngạn.
Sư đoàn 350 và Quân khu Tả Ngạn (tiền thân của Quân khu 3 ngày nay) thời điểm đó nổi tiếng là "cái nôi" đào tạo những chiến sĩ tinh nhuệ bậc nhất cho chiến trường miền Nam. Tại trường Sỹ quan Suối Thanh, chàng tân binh Phạm Văn Ty đã trải qua những ngày tháng huấn luyện khắc nghiệt "vượt nắng, thắng mưa".
Ông được đào tạo chuyên ngành Trinh sát – một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Người lính trinh sát được ví như "tai, mắt" của đơn vị. Họ phải học cách đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng; phải có khả năng độc lập tác chiến, vẽ bản đồ, xác định tọa độ địch trong đêm tối. Chính những ngày tháng rèn luyện gian khổ tại Suối Thanh đã tôi luyện nên một Phạm Văn Ty bản lĩnh, mưu trí, biến chàng trai làng Xuân Úc hiền lành thành một người lính trinh sát sắc sảo, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.
Phần 3: Từ Hoằng Hóa đến Quảng Trị - Những dấu chân thầm lặng
Kết thúc khóa huấn luyện, ông Phạm Văn Ty chính thức bước vào cuộc chiến đấu thực sự. Chặng đường chiến đấu của ông trải dài qua những địa danh ác liệt nhất của miền Trung ruột thịt.
Đầu tiên là mặt trận Hoằng Hóa (Thanh Hóa). Những năm tháng ấy, Thanh Hóa là "cán xoong" của miền Bắc, nơi hứng chịu sự đánh phá điên cuồng của không quân và hải quân Mỹ nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Tại đây, người lính trinh sát Phạm Văn Ty đã cùng đồng đội bám biển, bám trời, theo dõi từng đường bay, hướng pháo của địch, cung cấp những thông tin quý giá cho đơn vị phòng không và bảo vệ an toàn cho các đoàn xe vận tải.
Nhưng thử thách lớn nhất, khốc liệt nhất trong đời quân ngũ của ông chính là mặt trận Quảng Trị. Nhắc đến Quảng Trị là nhắc đến "vùng đất lửa", "cối xay thịt", nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương người lính. Bước chân vào Quảng Trị, vai trò của người lính trinh sát như ông Ty càng trở nên quan trọng và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Ông và đồng đội thường xuyên phải luồn sâu vào lòng địch, hoạt động độc lập giữa vòng vây quân thù. Nhiệm vụ của họ là phải đi trước về sau, tìm ra vị trí đóng quân, kho tàng, trận địa pháo của địch để dẫn đường cho pháo binh và bộ binh ta tiêu diệt.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông Phạm Văn Ty đã thể hiện phẩm chất anh hùng của người chiến sĩ trinh sát: gan dạ nhưng không liều lĩnh, táo bạo nhưng đầy thận trọng. Những thông tin mà tổ trinh sát của ông mang về đã góp phần làm nên những chiến thắng quan trọng, bẻ gãy nhiều đợt tấn công của địch.
Phần 4: Vết thương và Ngày trở về
Chiến tranh không có sự khoan nhượng. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ trinh sát bám địch tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt, ông Phạm Văn Ty đã bị thương. Máu của người con Hải Phòng đã đổ xuống dòng sông Thạch Hãn, hòa vào đất đai Quảng Trị anh hùng.
Do vết thương nặng, ông được đưa về tuyến sau điều trị và sau đó chuyển ra Bắc an dưỡng. Cuộc đời binh nghiệp trực tiếp cầm súng của ông dừng lại, nhưng những cống hiến của ông thì còn mãi. Ông trở về miền Bắc mang theo thương tật trên cơ thể, nhưng cũng mang theo niềm tự hào của một người đã từng "nếm mật nằm gai" nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Với những thành tích xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ông Phạm Văn Ty đã được Đảng và Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhì. Tấm huy chương ấy không chỉ là sự ghi nhận công lao, mà còn là kỷ vật vô giá nhắc nhở về một thời hoa lửa.
Phần 5: Cây cao bóng cả giữa làng Xuân Úc
Hòa bình lập lại, người cựu chiến binh Phạm Văn Ty trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương Xuân Úc, xã Thuận Thiên (Kiến Thụy). Cũng như bao người lính khác, ông cất đi những ký ức đau thương của chiến tranh để bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới.
Dù sức khỏe giảm sút do vết thương tái phát, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Ông là người chồng, người cha mẫu mực, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Trong các hoạt động của địa phương, tiếng nói của ông luôn được bà con lối xóm và thế hệ trẻ trân trọng lắng nghe. Ông là nhân chứng sống, là cầu nối lịch sử giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập, tự do.
Lời kết
Cuộc đời của ông Phạm Văn Ty là một câu chuyện đẹp về lý tưởng sống. Từ một học viên trường Sỹ quan Suối Thanh đến người lính trinh sát dạn dày sương gió tại Quảng Trị, ông đã sống trọn vẹn với lời thề danh dự của quân nhân.
Hôm nay, khi nhìn thấy ông an nhiên giữa làng quê Xuân Úc đổi mới, chúng ta – những thế hệ đi sau – xin được gửi tới ông lòng biết ơn sâu sắc nhất. Câu chuyện về những lần luồn sâu vào lòng địch, những đêm thức trắng trinh sát mục tiêu của ông sẽ mãi là bài học quý giá về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cho đoàn viên, thanh niên xã nhà noi theo.
Kính chúc ông Phạm Văn Ty luôn mạnh khỏe, trường thọ, mãi là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và là tấm gương sáng của quê hương Kiến Thụy.


