Người lính trinh sát sống bảy ngày trong lòng địch để cứu cả đơn vị khỏi trận phục kích ở Tây Nguyên
Câu chuyện kể về chiến sĩ trinh sát bí mật theo dõi đối phương suốt nhiều ngày để phát hiện âm mưu phục kích lớn.
Mùa khô năm 1974, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn đặc biệt căng thẳng. Các đơn vị chủ lực của ta liên tục cơ động chuẩn bị cho những trận đánh lớn.
Ông Lê Văn Trọng khi ấy là trinh sát thuộc một đơn vị bộ binh chủ lực.
Nhiệm vụ của ông là đi trước đội hình hàng chục kilomet để nắm tình hình đối phương.
Một buổi chiều, đơn vị ông nhận lệnh hành quân qua một khu vực rừng thưa gần tuyến đường quan trọng.
Trước giờ xuất phát, ông cùng tổ trinh sát được cử đi trước.
Khi tiếp cận khu vực, ông phát hiện nhiều dấu chân lạ, dấu bánh xe quân sự mới và vết đào công sự rất bất thường.
Ông nghi ngờ đối phương đang bố trí phục kích lớn.
Để xác minh chính xác, ông quyết định bám sâu vào khu vực địch kiểm soát.
Suốt bảy ngày, ông gần như sống trong im lặng tuyệt đối.
Ban ngày ngụy trang dưới lớp lá mục.
Ban đêm bò đi quan sát.
Ông chứng kiến đối phương âm thầm bố trí súng máy, pháo và nhiều ổ phục kích dọc tuyến hành quân dự kiến của đơn vị mình.
Thức ăn cạn dần.
Ông phải ăn măng rừng và uống nước suối cầm hơi.
Ngày thứ năm, chó nghiệp vụ tiến rất gần vị trí ông ẩn nấp.
Ông phải ngâm mình hàng giờ dưới bùn lạnh để tránh bị phát hiện.
Ngày thứ bảy, ông tìm cách quay trở về báo tin.
Trên đường rút, ông bị truy đuổi dữ dội.
Một mảnh đạn găm vào chân nhưng ông vẫn cố di chuyển.
Khi về tới đơn vị, ông ngất ngay trước hầm chỉ huy.
Thông tin ông mang về giúp đơn vị thay đổi toàn bộ tuyến hành quân.
Hai ngày sau, khu vực cũ bị đối phương nổ súng phục kích nhưng đơn vị ta đã không còn ở đó.
Chỉ huy nói nếu thiếu thông tin ấy, thiệt hại sẽ vô cùng lớn.
Nhiều năm sau ông vẫn nói bảy ngày trong rừng năm ấy là quãng thời gian dài nhất cuộc đời mình.



