Bài viết

Người Lính Trinh Sát Trên Đỉnh Ngọc Linh

Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực Ngọc Linh là vùng núi rừng hiểm trở, nơi các đơn vị bộ đội hoạt động trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Lực lượng trinh sát phải bám rừng, vượt dốc cao, theo dõi địch và dẫn đường cho đơn vị giữa mưa bom và địa hình hiểm trở. Câu chuyện kể về một người lính trinh sát kiên cường trên đỉnh núi Ngọc Linh.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Triệu Vỹ (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọc Linh mây phủ quanh năm,
Đỉnh cao khuất bóng âm thầm núi sâu.
Gió rừng như tiếng nghẹn đau,
Mà người trinh sát bước vào sương giăng.

Dấu chân in giữa đại ngàn,
Không ai nhìn thấy rõ ràng bóng anh.
Chỉ nghe lá rụng mong manh,
Mà như tín hiệu dẫn hành quân đi.

Anh đi giữa đất hiểm nguy,
Không tên, không dấu, chỉ vì nhiệm vụ.
Mắt nhìn xuyên giữa sương mù,
Tai nghe từng tiếng rừng thu đổi màu.

Có đêm gió rít rừng sâu,
Anh nằm sát đá giữ màu bản đồ.
Bom xa vọng lại mịt mù,
Mà tim vẫn giữ nhịp thu chiến trường.

Một lần suýt lộ giữa đường,
Địch qua tuần tiễu ven rừng rất gần.
Anh nín thở giữa gian truân,
Tránh từng nhịp bước tử thần cận kề.

Rừng già không lối quay về,
Nhưng anh vẫn vững lời thề trước sau.
Dẫn đường cho cả đội sau,
Qua từng vực thẳm sắc màu tử sinh.

Có khi mưa trắng núi rừng,
Áo anh ướt đẫm mà không lùi chân.
Bởi anh hiểu giữa gian truân,
Một sai nhỏ cũng ngàn phần hy sinh.

Sau này đất nước hòa bình,
Ngọc Linh xanh lại giữa mình trời cao.
Dấu chân năm ấy đi vào,
Thành câu chuyện giữ tự hào quê hương.

Người lính trinh sát không tên,
Mà trong sử Việt vẫn in bóng người.
Giữa ngàn gió núi chơi vơi,
Anh thành ngọn lửa sáng đời biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn