Người lính trinh sát trên hai mặt trận
Đó là chuyến đò bí mật vượt Vĩ tuyến 17. Do không chịu nổi sự truy bức, đe dọa của chính quyền ngụy Sài Gòn lúc đó, người mẹ trẻ đã bí mật đưa 3 con nhỏ ra miền Bắc để chúng tìm cha. Người con út Võ Quang Minh trong lòng thuyền, khi đó chưa đầy 2 tuổi, là người đồng đội mà chúng tôi luôn tự hào mỗi khi nhắc đến.
Võ Quang Minh chào đời trên quê nội Quảng Nam, nhưng lớn lên giữa lòng Hà Nội. Những năm học phổ thông, vì được hưởng vinh dự là “học sinh miền Nam tập kết” nên 5 mùa trung thu liên tục, Võ Quang Minh đều được đi đón Bác Hồ tới Câu lạc bộ Thống Nhất thăm các cháu thiếu niên, nhi đồng. Hình ảnh Bác Hồ “trán cao, mắt sáng như sao” trong những năm 60 của thế kỷ trước đã trở thành kỷ niệm không thể quên trong tâm hồn chàng sĩ quan trinh sát Võ Quang Minh cho đến tận hôm nay.
Năm 1971, đang là sinh viên Khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, Võ Quang Minh viết đơn tình nguyện lên đường chiến đấu. Con đường vào miền Nam chiến đấu cũng là con đường anh trở về giải phóng quê hương. Dọc đường hành quân không may bị lật khớp cổ chân, không đi nổi, để khỏi làm chậm bước tiến quân của đơn vị, anh xin phép ở lại một vài ngày để chữa trị rồi sẽ đuổi theo đơn vị.
Anh được giao lại cho địa phương và ở trọ trong một gia đình liệt sĩ. Ông bà có 2 con trai là bộ đội, 1 người đã hy sinh, 1 người chưa có tin tức báo về. Khi chân đã tạm ổn, anh tiếp tục lên đường hành quân và may mắn đi nhờ được một đơn vị xe kéo pháo nên nhanh chóng tìm được đơn vị.
Một thời gian sau, bằng sự nỗ lực phấn đấu, anh được kết nạp Đảng. Nơi người đảng viên trẻ Võ Quang Minh nắm tay tuyên thệ trước cờ có lẽ cũng không xa bến đỗ con thuyền mà mẹ con anh vượt sông năm xưa.



