Người lính trở lại chiến trường xưa
Mùa thu năm 2023, sau gần nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ông Lê Văn Hậu, một cựu chiến binh ngoài bảy mươi tuổi, trở lại ngọn đồi nơi đơn vị từng chiến đấu trong chiến dịch mùa xuân năm 1975. Con đường đất đỏ năm nào đã được trải nhựa, những hố bom ngày trước phủ kín màu xanh của rừng keo và bạch đàn.
Mùa thu năm 2023, sau gần nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ông Lê Văn Hậu, một cựu chiến binh ngoài bảy mươi tuổi, trở lại ngọn đồi nơi đơn vị từng chiến đấu trong chiến dịch mùa xuân năm 1975. Con đường đất đỏ năm nào đã được trải nhựa, những hố bom ngày trước phủ kín màu xanh của rừng keo và bạch đàn.
Ông mang theo một bó hoa trắng và cuốn sổ tay đã sờn gáy. Trong cuốn sổ là tên của mười hai người đồng đội đã cùng ông chiến đấu, nhưng chỉ có năm người trở về.
Đứng trên đỉnh đồi, ông lặng lẽ đặt bó hoa xuống một tảng đá lớn. Gió thổi nhẹ, đưa hương rừng lan xa. Ông khẽ gọi từng cái tên như thể những người đồng đội vẫn đang ở quanh mình.
Đúng lúc ấy, một nhóm học sinh đến tham quan khu di tích. Thấy người cựu chiến binh đứng lặng, các em lễ phép đến chào và hỏi:
– Thưa ông, nơi này có gì đặc biệt ạ?
Ông mỉm cười hiền hậu:
– Với các cháu, đây là một ngọn đồi bình thường. Nhưng với ông, nơi đây là tuổi hai mươi, là tình đồng đội và là nơi nhiều người bạn của ông đã nằm lại để đất nước có ngày hôm nay.
Ông kể cho các em nghe về những đêm hành quân trong mưa, những bữa cơm vội giữa chiến hào và những lần đồng đội sẵn sàng che chở cho nhau giữa làn đạn. Không có những lời kể bi tráng, chỉ là những ký ức bình dị nhưng khiến ai cũng lặng người.
Một em học sinh cúi xuống nhặt một chiếc lá khô rồi hỏi:
– Ông có buồn khi trở lại nơi này không?
Ông nhìn xa về phía những ngọn đồi xanh ngắt:
– Có chứ. Nhưng nỗi buồn ấy đã được thay bằng niềm tự hào. Điều làm ông hạnh phúc nhất là hôm nay các cháu được đến trường, được sống trong hòa bình. Đó chính là ước mơ của thế hệ chúng tôi năm xưa.
Trước khi rời đi, các em học sinh cùng ông dành một phút mặc niệm. Tiếng gió rì rào trên tán cây như lời thì thầm của những người lính đã khuất.
Ông Hậu bước chậm xuống đồi, lòng thanh thản. Ông hiểu rằng chiến trường năm xưa giờ không chỉ là nơi lưu giữ ký ức của những người cầm súng, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và giá trị của hòa bình. Chừng nào còn những người trẻ biết lắng nghe và biết tri ân, thì những ký ức chiến trường sẽ còn được gìn giữ và truyền lại mãi cho các thế hệ mai sau.


