Người Lính trở về
xã Thanh Bình, huyện Thanh Liêm (Hà Nam cũ), có một cựu chiến binh mà người dân quanh vùng vẫn quen gọi là ông Hòa.
Ông sinh khoảng năm 1952, trong một gia đình thuần nông. Nhà nghèo, từ nhỏ ông đã quen với việc ra đồng, cấy lúa, chăn trâu. Tuổi thơ của ông gắn liền với những con đê, cánh đồng và những ngày thiếu ăn.
Những năm tháng ra trận
Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp dúi cho con một nắm cơm nắm và dặn:
“Đi thì phải sống mà về.”
Sau thời gian huấn luyện ngắn, ông được điều vào chiến trường miền Nam. Đơn vị của ông hành quân theo tuyến đường Trường Sơn. Những tháng ngày đó vô cùng gian khổ:
Mỗi người lính mang trên lưng 20–30kg đồ
Đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày
Ăn uống thiếu thốn, nhiều khi chỉ có cơm nắm với muối
Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực
Ông từng kể có lần sốt cao đến mức run lẩy bẩy, nhưng vẫn phải cố đi theo đơn vị, vì nếu tụt lại phía sau có thể không bao giờ đuổi kịp.
Trận đánh không thể quên
Khoảng năm 1972, đơn vị ông tham gia một trận đánh lớn. Khi đó, bom đạn dội xuống liên tục, đất đá tung lên mù mịt.
Trong lúc chiến đấu, một người bạn thân của ông bị thương nặng ở chân. Giữa làn đạn, ông Hòa không bỏ bạn lại. Ông cố kéo bạn vào một hố trú, băng bó tạm rồi cùng đồng đội đưa ra phía sau.
Nhưng trên đường chuyển thương, người bạn đó đã không qua khỏi.
Ông từng nói:
“Chiến tranh không giống như trong phim. Mất mát xảy ra ngay trước mắt mình.”
Ký ức đó theo ông suốt cả cuộc đời.
Ngày trở về
Sau năm 1975, ông xuất ngũ trở về quê Thanh Bình.
Nhưng quê hương lúc đó cũng không hề dễ sống:
Ruộng ít, người đông
Nhà cửa xuống cấp
Kinh tế khó khăn
Ông lại bắt đầu từ con số 0: cày ruộng, nuôi lợn, trồng rau. Vết thương cũ đôi khi đau nhức khi trời trở lạnh, nhưng ông không than vãn.
Cuộc sống sau chiến tranh
Ông lập gia đình, có con cái. Cuộc sống tuy không khá giả nhưng yên bình.
Ông tham gia hội cựu chiến binh trong xã, thường:
Giúp đỡ gia đình khó khăn
Góp công xây dựng đường làng
Kể chuyện chiến tranh cho thanh niên nghe
Nhưng ông hiếm khi kể về chiến công. Khi được hỏi, ông chỉ nói:
“Ai đi chiến tranh cũng mất mát. Người còn sống là may mắn rồi.”
Những năm cuối đời
Khi về già, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, ra vườn chăm cây.
Có lần, một đứa cháu hỏi:
“Ông có muốn quay lại thời chiến không?”
Ông lắc đầu và nói:
“Không ai muốn chiến tranh cả. Hòa bình mới là điều đáng quý nhất.”Câu chuyện của ông Hòa không phải là duy nhất — mà là hình ảnh tiêu biểu của rất nhiều cựu chiến binh Việt Nam:
Ra đi khi còn rất trẻ
Trải qua chiến tranh khốc liệt
Trở về sống giản dị, lặng lẽ
Trân trọng hòa bình hơn bất cứ điều gì
Họ và tên: Lương Minh Nhật
Lớp:11A3
Trường: THPT A Thanh liêm
Địa chỉ:Tân Thanh_Ninh Bình



