Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những vết thương để lại trên cơ thể và trong ký ức của những người lính vẫn còn mãi. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Phạm Văn Đức, sinh năm 1949, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc đã để lại nhiều cảm xúc.

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Văn Trường (Xã Hải Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Tác giả: Nguyễn Văn Trường -Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Phạm Văn Đức

-Năm Sinh:1949

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những vết thương để lại trên cơ thể và trong ký ức của những người lính vẫn còn mãi. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Phạm Văn Đức, sinh năm 1949, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc đã để lại nhiều cảm xúc.

Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Phạm Văn Đức tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Những ngày hành quân xuyên rừng, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn lương thực và bệnh sốt rét đã trở thành thử thách lớn đối với những người lính trẻ.

Theo lời kể của ông Đức, trận đánh mà ông nhớ nhất diễn ra vào mùa hè năm 1972. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một cao điểm quan trọng. Ngay từ sáng sớm, đối phương liên tục pháo kích rồi tổ chức nhiều đợt tiến công nhằm chiếm trận địa.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Trong lúc cùng đồng đội chiến đấu, một quả pháo nổ ngay gần vị trí của ông. Mảnh pháo găm vào chân trái và vai khiến ông bị thương nặng. Dù rất đau đớn, ông vẫn cố gắng phối hợp cùng đồng đội giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng quân y tiếp cận.

Sau nhiều giờ chiến đấu, ông được đồng đội đưa ra tuyến sau điều trị. Trải qua nhiều ca phẫu thuật và nhiều tháng nằm viện, ông giữ được tính mạng nhưng mang thương tật vĩnh viễn. Dù không thể tiếp tục trở lại đơn vị, ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với đôi chân không còn lành lặn như trước. Những ngày đầu, cuộc sống gặp rất nhiều khó khăn, nhưng bằng ý chí của người lính, ông vượt qua mặc cảm, tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh tại địa phương.

Ông Đức chia sẻ rằng điều khiến ông day dứt nhất không phải là vết thương trên cơ thể, mà là nhiều người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Mỗi lần đến ngày Thương binh - Liệt sĩ, ông đều cùng đồng đội cũ đến nghĩa trang thắp hương, tưởng nhớ những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Đối với ông Phạm Văn Đức, những vết sẹo trên cơ thể là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng đáng tự hào. Ông luôn mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và gìn giữ những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và tuổi xuân để giành được.

Tác giả

Nguyễn Văn Trường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn