NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Sau hơn bốn mươi năm hòa bình, ông Lê Văn Hòa, nguyên chiến sĩ bộ binh, trở lại cánh rừng xưa – nơi từng diễn ra trận đánh ác liệt nhất của đời ông. Con đường mòn năm nào giờ đã phủ rêu xanh, nhưng từng gốc cây, từng triền dốc vẫn gợi lại những ký ức không thể phai.
Ông dừng lại trước một gò đất nhỏ, nơi đồng đội thân thiết nhất của ông – anh Tuấn – đã hy sinh trong trận đánh ấy. Ngày đó, để cứu ông khỏi làn đạn, Tuấn đã lao ra đỡ cho ông rồi ngã xuống, không kịp nói một lời. Chiến tranh kết thúc, hài cốt nhiều người được quy tập, nhưng mộ Tuấn vẫn còn nằm lại giữa rừng sâu.
Ông Hòa quỳ xuống, bàn tay run run đặt lên tấm bia mộ đơn sơ.
Gió thổi nhẹ, lá rừng xào xạc như tiếng gọi của năm tháng.
Ông khẽ nói, giọng nghẹn lại:
“Tuấn ơi… tao về rồi. Nhờ mày mà tao sống đến hôm nay.”
Những giọt nước mắt của người lính già lặng lẽ rơi xuống, không phải vì nỗi đau ngày xưa, mà vì lòng biết ơn và sự day dứt đã theo ông suốt cuộc đời. Ông thắp nén nhang, đứng lặng hồi lâu trước phần mộ cũ.
Giữa rừng chiều yên ắng, dáng đứng của người lính năm xưa như hòa vào đất trời, gợi lên một sự thật giản dị mà thiêng liêng:
Chiến tranh đã qua, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ mất.


