Cựu chiến binh

Người lính trở về dựng lại bản làng

Lai Châu18/07/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi những năm tháng chiến tranh lùi xa, trên khắp các bản làng vùng cao Lai Châu lại xuất hiện hình ảnh quen thuộc của những người lính trở về. Họ không còn khoác trên mình màu áo xanh, cũng không còn mang theo khẩu súng đã gắn bó suốt những năm tháng chiến đấu, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị và bản lĩnh của người lính Cụ Hồ.

Ở một bản nhỏ nằm nép mình dưới chân dãy Hoàng Liên Sơn, có một cựu chiến binh mà bà con trong bản vẫn trìu mến gọi là "ông bộ đội". Ông từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Những năm tháng quân ngũ đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương, mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau lại nhức nhối. Thế nhưng, chưa một lần ông cho phép mình gục ngã.

Ngày trở về quê hương, bản làng còn nghèo khó. Đường đất lầy lội mỗi mùa mưa, điện chưa có, trẻ em đến trường phải băng qua nhiều con suối. Nhìn cảnh ấy, ông luôn trăn trở: chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc chiến chống đói nghèo vẫn còn ở phía trước.

Ông là người đầu tiên nhận đất khai hoang trên sườn núi. Những mảnh nương đầy đá tai mèo được ông và gia đình cần mẫn cải tạo từng ngày. Ban đầu là vài luống ngô, ít nương lúa. Sau nhiều năm học hỏi kỹ thuật, ông mạnh dạn chuyển sang trồng chè, thảo quả và một số loại cây phù hợp với khí hậu vùng cao. Từ chỗ chỉ đủ ăn, gia đình dần có của ăn của để.

Điều khiến bà con quý trọng không chỉ là sự chịu khó làm ăn mà còn là tấm lòng luôn nghĩ đến cộng đồng. Thấy nhiều hộ còn e ngại chuyển đổi cây trồng, ông không ngần ngại chia sẻ giống, hướng dẫn kỹ thuật và cùng bà con lên nương. Có mùa rét đậm làm cây chết hàng loạt, ông lại đến từng nhà động viên mọi người gây dựng lại từ đầu.

Khi địa phương phát động xây dựng nông thôn mới, ông là người đầu tiên tự nguyện hiến một phần đất vườn để mở rộng tuyến đường liên bản. Nhiều người ban đầu còn tiếc đất, nhưng thấy ông gương mẫu nên cũng đồng tình hưởng ứng. Chỉ sau một thời gian ngắn, con đường đất hẹp ngày nào đã được mở rộng, xe máy và ô tô có thể vào tận bản.

Không dừng lại ở đó, ông còn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh. Mỗi tháng, ông cùng các hội viên đến giúp những gia đình neo đơn sửa lại mái nhà, thu hoạch lúa, dọn dẹp sau mưa lũ. Những việc làm ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành nét đẹp trong đời sống của bản làng.

Điều ông quan tâm nhất vẫn là thế hệ trẻ. Mỗi dịp nhà trường hoặc Đoàn Thanh niên tổ chức sinh hoạt truyền thống, ông đều nhận lời đến giao lưu. Ông không kể về chiến công của riêng mình mà kể về tình đồng đội, về những bữa cơm sẻ nửa, về những đêm hành quân trong mưa rét và về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Ông thường nói với các em học sinh: "Các bác ngày trước cầm súng để giữ đất nước. Các cháu hôm nay cầm bút để xây dựng đất nước. Mỗi thời có một nhiệm vụ khác nhau, nhưng đều cần lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm."

Những lời nói mộc mạc ấy khiến nhiều em xúc động. Có em sau buổi giao lưu đã viết trong bài cảm nhận rằng: "Cháu hiểu hòa bình hôm nay được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính."

Mỗi buổi chiều, khi mặt trời khuất sau những dãy núi, người cựu chiến binh lại chậm rãi đi dọc con đường bê tông chạy qua bản. Con đường ấy có một phần đất ông đã hiến, có những hàng cây do chính tay ông trồng và có tiếng cười của lũ trẻ tung tăng đến trường. Ông mỉm cười hài lòng, bởi điều ông mong mỏi nhất không phải là sự ghi nhận hay những lời khen ngợi, mà là được nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn hiện hữu trong từng việc làm bình dị của những người lính năm xưa. Họ tiếp tục cống hiến bằng sức lao động, bằng tinh thần gương mẫu và bằng trách nhiệm đối với cộng đồng. Chính họ đã góp phần làm nên diện mạo mới cho những bản làng vùng cao Lai Châu, để những mùa xuân hôm nay thêm ấm no và tràn đầy hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn