NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ KHÔNG MANG THEO TIẾNG SÚNG
Người lính trở về đời thường với những vết thương không nhìn thấy.
Ngày rời quân ngũ, Phạm Duy Đô không mang theo súng đạn, huân chương cũng cất sâu trong hòm gỗ. Ông trở về như một người dân bình thường, giữa xóm làng yên ả. Nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi ông.
Đêm xuống, tiếng động nhỏ cũng khiến ông giật mình. Có những giấc mơ đưa ông quay lại Trường Sơn, về Dinh Độc Lập, về những gương mặt không còn tên tuổi. Ông hiểu: có những cuộc chiến không kết thúc cùng ngày hòa bình.
Ông học cách sống chậm, lặng lẽ, không kể nhiều. Với ông, im lặng cũng là một cách giữ gìn ký ức.



