Người lính trở về – màu xanh còn mãi
Chiến tranh kết thúc.
Những người lính trở về quê hương.
Có người trở về bằng bước chân của mình.
Có người trở về với thương tật.
Có người chỉ trở về trong ký ức của đồng đội và gia đình.
Những người còn sống tiếp tục xây dựng đất nước trong hòa bình.
Họ trở thành người nông dân, người công nhân, cán bộ, thầy giáo, người cha, người ông.
Bộ quân phục được cất đi.
Nhưng ký ức về những năm tháng hoa lửa vẫn còn.
Có lẽ điều đẹp nhất của một thế hệ từng đi qua chiến tranh không phải là họ đã chiến đấu như thế nào, mà là sau tất cả, họ vẫn mong đất nước được bình yên, con cháu được học hành và những thế hệ sau không phải cầm súng.
Đó cũng là lời nhắn gửi cho thế hệ hôm nay:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Và khi đã được trao lại một đất nước hòa bình, mỗi người trẻ đều có trách nhiệm sống xứng đáng với những người đã đi qua thời hoa lửa.



