Người lính trở về-NĐC
Tôi là Phùng Quán, khi còn trẻ, tôi là một người lính. Những năm tháng chiến tranh, tôi cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng rừng núi. Cuộc sống thiếu thốn đủ thứ, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại là tình đồng đội. Một lần, đơn vị tôi hành quân trong đêm. Trời mưa lớn. Đường trơn, tối, khó đi. Chúng tôi phải men theo một con đường nhỏ giữa rừng. Bất ngờ, một người trong đơn vị trượt chân, rơi xuống một hố sâu. Tiếng kêu vang lên trong đêm. Chúng tôi lập tức dừng lại. Không ai bỏ đi.
Tôi là Phùng Quán, khi còn trẻ, tôi là một người lính.
Những năm tháng chiến tranh, tôi cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng rừng núi. Cuộc sống thiếu thốn đủ thứ, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại là tình đồng đội.
Một lần, đơn vị tôi hành quân trong đêm.
Trời mưa lớn. Đường trơn, tối, khó đi.
Chúng tôi phải men theo một con đường nhỏ giữa rừng.
Bất ngờ, một người trong đơn vị trượt chân, rơi xuống một hố sâu.
Tiếng kêu vang lên trong đêm.
Chúng tôi lập tức dừng lại.
Không ai bỏ đi.
Chúng tôi tìm cách kéo đồng đội lên.
Trời mưa mỗi lúc một lớn, đất nhão ra, việc cứu người càng khó khăn.
Nhưng không ai rời vị trí.
Cuối cùng, sau rất lâu, chúng tôi cũng kéo được anh lên.
Anh bị thương, nhưng vẫn sống.
Không ai nói gì nhiều.
Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau — vừa mệt, vừa nhẹ nhõm.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi trở thành một nhà văn.
Tôi viết nhiều về người lính.
Không phải để kể về chiến công lớn,
mà để kể về những điều rất nhỏ:
Một bàn tay kéo nhau lên trong đêm tối.
Một quyết định không bỏ lại đồng đội.
Tôi nhận ra rằng:
Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ,
nhưng cũng làm hiện rõ nhất… tình người.


