Bài viết

Người lính trở về sau 20 năm

Tây Ninh10/05/2026Nguyễn Ngọc Giau (trà võ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 kết thúc, nhiều gia đình vẫn sống trong chờ đợi vì người thân mất liên lạc giữa chiến trường.

Ở một vùng quê miền Trung, bà cụ tên Hòa ngày nào cũng đặt thêm một đôi đũa trong bữa cơm. Con trai bà, anh Phúc, nhập ngũ năm 1969 rồi bặt tin. Người ta nói đơn vị của anh đã bị vây trong rừng, rất ít người sống sót.

Dù vậy, bà Hòa chưa bao giờ tin con mình đã mất.

Mỗi chiều, bà thường ra đầu làng ngồi nhìn con đường đất đỏ. Hàng xóm thương tình khuyên bà nên thôi hy vọng, nhưng bà chỉ đáp:

“Nó còn chưa về, thì tôi còn đợi.”

Hai mươi năm trôi qua.

Một ngày mưa năm 1995, có người đàn ông gầy gò chống gậy bước vào làng. Ông mặc chiếc áo cũ bạc màu quân đội và đứng rất lâu trước cổng nhà bà Hòa.

Khi bà mở cửa, người đàn ông nghẹn giọng:

“Mẹ… con về rồi.”

Bà Hòa lặng đi vài giây rồi run run chạm vào khuôn mặt người con trai đã già hơn cả ký ức của bà. Anh Phúc kể rằng mình bị thương nặng, sống nhiều năm ở vùng biên giới rồi mới tìm được đường về quê.

Đêm đó, căn nhà nhỏ sáng đèn tới tận khuya. Hàng xóm kéo đến đông kín sân. Có người khóc, có người im lặng vì không tin nổi cuộc đoàn tụ sau hơn hai thập kỷ.

Anh Phúc sau này nói rằng điều giúp anh sống sót qua những năm tháng khắc nghiệt nhất không phải chỉ là ý chí của người lính, mà là niềm tin rằng ở quê nhà vẫn có người chờ mình trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn