Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TÌM ĐỒNG ĐỘI

Tuyên Quang11/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TÌM ĐỒNG ĐỘI

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Văn Hòa trở về quê với một vết thương ở chân và một lời hứa chưa thực hiện. Lời hứa ấy ông đã mang theo hơn ba mươi năm: một ngày nào đó, ông sẽ trở lại chiến trường để tìm người đồng đội đã hy sinh cùng mình trong trận đánh cuối cùng.

Người đồng đội tên là Sơn.

Hai người nhập ngũ cùng năm, cùng đơn vị và gần như lúc nào cũng đi cùng nhau. Sơn quê miền Trung, Hòa quê miền Bắc. Hai người khác quê nhưng thân nhau như anh em. Trong những ngày hành quân, họ thường chia nhau từng củ sắn, từng bi đông nước. Sơn hay nói rằng sau chiến tranh sẽ ra quê Hòa chơi. Hòa bảo nếu đến thì phải ở lại vài ngày. Sơn cười và nói nhất định sẽ đến.

Nhưng Sơn không bao giờ đến được.

Trong trận đánh năm ấy, đơn vị bị tổn thất nặng. Hòa bị thương và được đưa đi cấp cứu. Khi tỉnh lại, ông hỏi Sơn đâu. Không ai trả lời.

Một người đồng đội nói rằng Sơn đã hy sinh.

Hòa không tin.

Ông nhiều lần hỏi lại.

Cuối cùng, ông phải chấp nhận.

Sau chiến tranh, Hòa trở về quê, lập gia đình và sống một cuộc đời bình thường. Nhưng trong lòng ông luôn có một khoảng trống. Ông không biết Sơn nằm ở đâu. Ông chỉ biết khu vực trận đánh.

Nhiều năm sau, Hòa bắt đầu hành trình tìm kiếm.

Ông đi qua nhiều địa phương, hỏi những cựu chiến binh cũ, tìm lại những người từng cùng đơn vị. Có người nhớ một chi tiết, có người nhớ một địa danh, có người không còn nhớ gì. Ông ghi chép tất cả.

Có lần ông đi hàng trăm cây số chỉ để đến một khu rừng theo lời chỉ dẫn của một người từng tham gia chiến đấu. Nhưng đến nơi, mọi thứ đã thay đổi. Rừng đã khác, đường đã khác. Ông đứng giữa một khoảng đất trống và không biết phải tìm từ đâu.

Ông vẫn không bỏ cuộc.

Sau nhiều năm, thông tin dần rõ hơn. Một cựu chiến binh nhớ rằng sau trận đánh, thi thể của Sơn được chôn tạm gần một con suối. Hòa lập tức tìm đến.

Ông đào từng chút đất.

Ngày đầu không có gì.

Ngày thứ hai cũng không.

Đến ngày thứ ba, nhóm tìm kiếm phát hiện một số dấu tích.

Hòa đứng lặng.

Ông không nói gì.

Sau nhiều ngày, hài cốt được tìm thấy.

Trong những di vật còn lại có một mảnh kim loại nhỏ và một chiếc cúc áo. Hòa nhìn rất lâu rồi nhận ra. Ông nói đó là của Sơn.

Lần đầu tiên sau hơn ba mươi năm, ông biết người bạn của mình đang ở đâu.

Ông đứng trước nơi quy tập hài cốt và nói: “Tao tìm được mày rồi.”

Chỉ một câu ấy.

Nhưng người đi cùng đều quay mặt đi lau nước mắt.

Sau đó, Hòa về quê Sơn để báo tin. Người mẹ của Sơn lúc ấy đã rất già. Bà ngồi trên chiếc giường gỗ, nghe Hòa kể. Khi nghe rằng con mình đã được tìm thấy, bà im lặng rất lâu.

Bà hỏi: “Nó có đau không?”

Hòa không trả lời được.

Bà lại hỏi: “Nó có được đồng đội bên cạnh không?”

Hòa nói: “Có bác ạ. Cháu ở đó.”

Người mẹ nắm lấy tay ông.

“Thế thì mẹ yên tâm.”

Hòa ở lại nhà bà vài ngày. Ông kể cho gia đình nghe những chuyện về Sơn mà gia đình chưa từng biết. Ông kể rằng Sơn rất hay cười, thích hát và luôn nhường phần tốt cho đồng đội. Ông kể rằng trong những ngày chiến đấu, Sơn luôn nhắc đến mẹ.

Người mẹ nghe xong khóc.

Nhưng đó là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

Bà nói rằng suốt mấy chục năm, bà chỉ biết con mình hy sinh. Bây giờ bà biết con mình đã sống như thế nào trong những ngày cuối cùng.

Sau khi hoàn thành lời hứa, Hòa trở về quê. Ông cảm thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.

Có người hỏi ông tại sao phải mất nhiều năm như vậy để tìm một người đã hy sinh.

Ông nói: “Vì người sống có thể quên, nhưng người chết không thể tự tìm đường về.”

Câu nói ấy trở thành điều ông thường nhắc với những người trẻ.

Ông bảo rằng tìm kiếm hài cốt liệt sĩ không chỉ là công việc của riêng một gia đình. Đó là trách nhiệm của cả xã hội. Bởi những người đã hy sinh không có cơ hội tự nói cho chúng ta biết họ nằm ở đâu.

Một lần, ông được mời nói chuyện với học sinh. Một em hỏi: “Bác có buồn khi nhớ đồng đội không?”

Ông nói: “Có. Nhưng bác không muốn các cháu chỉ nhớ họ bằng nước mắt.”

Ông muốn các cháu nhớ rằng những người lính ấy từng là những người trẻ giống các cháu hôm nay. Họ từng có ước mơ, có gia đình, có người yêu, có những dự định cho tương lai. Họ ra đi không phải vì không yêu cuộc sống, mà chính vì yêu cuộc sống và muốn bảo vệ cuộc sống của quê hương.

Hòa đã tìm được Sơn.

Nhưng trên đất nước này vẫn còn rất nhiều người lính chưa được tìm thấy.

Vẫn còn những người mẹ chờ đợi.

Vẫn còn những gia đình chưa biết người thân của mình nằm ở đâu.

Vì thế, hành trình tìm kiếm đồng đội của ông Hòa không dừng lại ở câu chuyện cá nhân. Nó trở thành lời nhắc nhở đối với thế hệ hôm nay rằng hòa bình không có nghĩa là được phép quên quá khứ.

Một ngày nọ, ông trở lại nơi Sơn được tìm thấy. Con suối vẫn chảy. Rừng đã xanh trở lại. Ông đứng rất lâu rồi nói:

“Ngày trước chúng tôi đi qua đây để đánh giặc. Bây giờ tôi trở lại để đón một người bạn về.”

Gió thổi qua những tán cây.

Không còn tiếng súng.

Chỉ còn tiếng nước chảy.

Và có lẽ đó chính là khoảnh khắc đẹp nhất của hành trình: người lính già cuối cùng đã đưa được người bạn năm xưa trở về với quê hương.

Không phải bằng một đoàn quân.

Không phải bằng tiếng súng.

Mà bằng một lời hứa đã được giữ suốt hơn ba mươi năm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TÌM ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa