Người Lính Trở Về Trong Mưa (1)
Chiều cuối thu, cơn mưa bụi phủ mờ ga tàu nhỏ bên dòng Lam Giang. Những chuyến tàu từ phương Nam lần lượt trở về mang theo những người lính sau ngày đất nước hòa bình.
Ở góc sân ga, bà cụ Tư đứng nép dưới chiếc nón lá cũ bạc màu, đôi mắt mỏi mòn nhìn về phía đoàn tàu đang chậm rãi dừng bánh. Suốt mấy năm nay, bà vẫn chờ tin con trai — Thành, người lính đã đi qua những mùa bom đạn ở Trường Sơn.
Người ta báo anh mất tích sau một trận càn lớn.
Nhưng bà chưa bao giờ tin con mình đã chết.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Từng tốp bộ đội bước xuống sân ga, vai khoác ba lô bạc màu, gương mặt hằn dấu thời gian. Có người chống nạng, có người mang trên ngực đầy huân chương.
Bà cụ vẫn đứng im.
Cho đến khi giữa màn mưa trắng xóa, một người lính gầy gò xuất hiện ở cuối toa tàu.
Anh mặc bộ quân phục đã sờn vai, cánh tay trái quấn băng trắng. Bước chân tập tễnh nhưng ánh mắt vẫn sáng lạ thường. Anh đứng lặng rất lâu giữa sân ga như không tin mình đã thật sự trở về quê hương.
Bà cụ Tư run run tiến lên vài bước.
Chiếc nón lá rơi xuống nền ga ướt nước.
— Thành… có phải con không?
Người lính khựng lại.
Đôi môi anh run lên.
— Má…
Tiếng gọi nghẹn giữa mưa.
Bà cụ òa khóc, ôm chầm lấy con trai giữa sân ga đông nghịt người. Nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo của người mẹ già và khuôn mặt rám nắng của người lính trở về từ chiến tranh.
Những người xung quanh lặng đi.
Không ai nói gì.
Chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng còi tàu vọng dài trong buổi chiều hoàng hôn.
Đêm ấy, căn nhà nhỏ bên bờ sông sáng đèn suốt đêm. Thành ngồi bên bếp lửa kể cho mẹ nghe về những năm tháng chiến đấu giữa đại ngàn Trường Sơn — về những đoàn xe xuyên đêm, những người đồng đội mãi nằm lại tuổi đôi mươi, và cả những trận bom xóa trắng một cánh rừng.
Anh kể bằng giọng chậm rãi, đôi khi ngắt quãng rất lâu.
Có những ký ức không dễ gọi thành lời.
Bà cụ Tư lặng lẽ ngồi nghe, bàn tay gầy guộc không rời khỏi vai con trai như sợ anh lại biến mất.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất.
Thành bước ra hiên nhà nhìn dòng sông quê chìm trong màn sương bạc. Anh nhớ đến Quang — người đồng đội đã lấy thân mình che cho anh trong trận đánh cuối cùng. Trước lúc nhắm mắt, Quang chỉ nói:
— Nếu cậu còn sống… nhớ trở về thay cả phần tụi mình.
Từ ngày ấy, Thành luôn mang theo câu nói đó như một món nợ của đời lính.
Sáng hôm sau, trời vẫn còn mưa nhẹ.
Thành mặc bộ quân phục chỉnh tề, lặng lẽ đi lên nghĩa trang liệt sĩ đầu làng. Những hàng bia trắng nối dài trong làn mưa mỏng.
Anh dừng lại trước một ngôi mộ chưa kịp khắc tên.
Đặt bó hoa dại xuống, người lính cúi đầu thật lâu.
Mưa rơi trên vai áo bạc màu.
Giữa không gian yên tĩnh của buổi sáng quê nghèo, tiếng gió thổi qua hàng phi lao nghe như tiếng gọi từ những năm tháng chiến tranh xa xăm.
Người lính đã trở về.
Nhưng một phần tuổi trẻ của anh vẫn còn nằm lại giữa mùa mưa Trường Sơn năm ấy.



