Người lính trở về từ biên cương

Người lính trở về từ biên cương
Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong một buổi sáng, nhưng lại để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khó quên. Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước,chúng em đã có dịp đến thăm bác Dương Đình Lợi – một cựu chiến binh từng chiến đấu bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Ngôi nhà của bác nằm bình yên giữa làng quê. Đón chúng em là người cựu chiến binh với mái tóc đã bạc, nụ cười hiền hậu và ánh mắt vẫn ánh lên vẻ cương nghị của một người lính. Khi được hỏi về quãng đời quân ngũ, bác lặng đi vài giây rồi chậm rãi kể. Mỗi lời nói của bác như đưa chúng em ngược dòng thời gian, trở về những năm tháng đất nước còn đầy khói lửa.
Bác Dương Đình Lợi sinh năm 1959, tại thôn 2 Quỳnh Đôi, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Tháng 8 năm 1978, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vừa thống nhất chưa lâu nhưng biên giới phía Bắc lại đứng trước nhiều thử thách. Cũng như bao thanh niên thời ấy, bác gác lại tuổi trẻ và những dự định riêng để khoác lên mình màu áo xanh của người lính.
Sau thời gian huấn luyện tại tỉnh Tân Kỳ, Nghệ An, bác tiếp tục hành quân vào Tân Sắt (Sài Gòn) để học chuyên sâu thêm sáu tháng. Những ngày tháng huấn luyện vô cùng vất vả. Dưới cái nắng gay gắt, những người lính trẻ miệt mài luyện tập với một mong muốn duy nhất: đủ bản lĩnh và ý chí để hoàn thành mọi nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Hoàn thành khóa huấn luyện, bác nhận nhiệm vụ cơ động ra mặt trận biên giới phía Bắc, chiến đấu tại các địa danh như Giang Long Liên Sơn (nay thuộc Lào Cai) và Sa Pa. Nhiệm vụ của bác không chỉ là cầm súng bảo vệ biên cương mà còn bám sát địa bàn, xuống các bản làng vùng đồng bào dân tộc thiểu số để làm công tác tuyên truyền, vận động nhân dân xây dựng cơ sở cách mạng vững mạnh. Trong gian khó, tình quân dân đã trở thành nguồn động viên to lớn giúp các chiến sĩ thêm vững vàng nơi tuyến đầu.
Tháng 3 năm 1982, tại khu vực Kim Tân, Lào Cai, bác cùng đơn vị tham gia chiến đấu chống quân xâm lược. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn cày xới khắp núi rừng, khói lửa bao trùm chiến trường. Trong lúc chiến đấu, bác bị thương do đạn pháo. Đồng đội nhanh chóng đưa bác ra khỏi trận địa để cấp cứu.
Nhớ lại khoảnh khắc ấy, bác chỉ nhẹ nhàng nói: "Chiến tranh là vậy, ai cũng sẵn sàng hy sinh vì đồng đội và vì Tổ quốc." Câu nói giản dị nhưng khiến chúng em vô cùng xúc động.
Mặc dù được các y bác sĩ tận tình cứu chữa, vết thương quá nặng khiến bác không thể tiếp tục phục vụ trong quân ngũ. Năm 1983, bác xuất ngũ, trở về quê hương mang theo những vết thương chiến tranh và ký ức không bao giờ phai nhạt.
Hôm nay, bác được hưởng chế độ thương binh và bệnh binh theo quy định của Nhà nước. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương và thường xuyên kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng bảo vệ biên cương. Bác mong các cháu biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống có trách nhiệm với đất nước.
Ngồi lắng nghe câu chuyện của bác, em hình dung về những chàng trai tuổi mười chín năm nào. Họ rời xa gia đình, gác lại những ước mơ đẹp nhất của tuổi trẻ để bước vào cuộc chiến, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Có người trở về với những vết thương trên cơ thể, có người mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Nhưng tất cả đều có chung một lý tưởng: giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Buổi gặp gỡ kết thúc trong những cái bắt tay và những lời chúc sức khỏe. Trên đường trở về, câu nói trên tấm áp phích của buổi gặp gỡ cứ vang mãi trong tâm trí em:
"Những hy sinh thầm lặng đã làm nên độc lập – tự do hôm nay!"
Em hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả của biết bao máu xương và sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Câu chuyện của bác Dương Đình Lợi không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử mà còn thắp lên trong em lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức phải học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những người đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.
Có những người hùng không cần những lời ca ngợi lớn lao. Cuộc đời và sự hy sinh của họ chính là trang sử sống, để mỗi thế hệ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ rằng: độc lập, hòa bình và hạnh phúc của dân tộc được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và máu của biết bao người lính Việt Nam.



