Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI

Sinh năm 1950 tại xã Phú Tân, tỉnh An Giang, ông Lê Văn Bình lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Khi trưởng thành, ông đã tham gia lực lượng bộ đội địa phương, trực tiếp chiến đấu và làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam trong giai đoạn đầy khó khăn sau năm 1975.

An Giang06/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI: ÔNG LÊ VĂN BÌNH

Sinh năm 1950 tại xã Phú Tân, tỉnh An Giang, ông Lê Văn Bình lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Khi trưởng thành, ông đã tham gia lực lượng bộ đội địa phương, trực tiếp chiến đấu và làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam trong giai đoạn đầy khó khăn sau năm 1975.

Những ngày đầu nhập ngũ, ông Bình mang theo tâm thế của một người thanh niên sẵn sàng cống hiến. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi”, ông kể. Không ai trong số họ nghĩ đến khó khăn hay nguy hiểm, bởi tinh thần chung lúc bấy giờ là bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Cuộc sống nơi biên giới không dễ dàng. Điều kiện sinh hoạt còn thiếu, đã được giải quyết, lại luôn phải đối mặt với những vấn đề bất ngờ. “Có những ngày ăn uống rất hoang bạc, nước cũng phải chia nhau từng chút”, ông nhớ lại.

Nhưng điều làm ông nhớ nhất không phải là sự thiếu thốn mà là tinh thần đồng đội. Những người lính trẻ canh cánh bên nhau, chia sẻ từ ăn miếng đến giấc ngủ. “Anh em thương nhau lắm, có gì cũng nhường nhau”, ông nói.

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của ông đã mài giũa năng lượng đối phương. Trận đánh diễn ra nhanh nhưng rất căng thẳng. Trong lúc giao tranh, ông bị thương. Dù vậy, ông vẫn cố gắng đi theo xi lanh, không rời vị trí.

“Lúc đó mình không nghĩ mình bị thương nặng hay nhẹ nhõm, chỉ nghĩ phải giữ vị trí”, ông kể. Tình thần ấy không chỉ là của riêng ông mà là của cả một thế hệ người lính.

Sau khi được đưa về tuyến sau điều trị, tốc độ phục hồi nhanh và tiếp tục công việc. Đối với ông, việc quay lại đơn vị không phải là đơn vị lựa chọn, mà là trách nhiệm.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với những vết thương còn sót lại trong dấu ấn cơ thể. Nhưng ông không coi đó là mất mát, mà là kỷ niệm của một thời tuổi trẻ.

“Những gì mình trải qua là một phần đời, không thể quên nhưng cũng không tiếc”, ông nói.

Trở lại cuộc sống đời thường, ông làm nông, chăm lo gia đình như bao người dân khác. Nhưng mỗi khi có dịp, ông vẫn kể lại câu chuyện của mình cho con cháu, như một cách để giữ ký ức.

Trong ánh mắt của ông, không có sự bi phiền, mà là sự bình yên của một người đã đi qua gian khó. Với ông, điều quan trọng nhất là đất nước đã hòa bình, và thế hệ sau có thể sống trong yên ổn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn