Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Thật, quê Đan Hội – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 8 năm 1978, cấp bậc H1, chức vụ chiến sĩ, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1981 trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường Campuchia và được an táng tại Nghĩa trang Tây Ninh. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Đức Đô. Đây là ký ức về một người lính thời hậu chiến, đã ngã xuống khi đất nước vẫn còn phải bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế.

Vĩnh Long27/03/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Đan Hội – nơi anh lớn lên

Đan Hội, một vùng quê của Lục Nam – Bắc Giang, nơi những con đường đất đỏ và những cánh đồng trải dài.

Nguyễn Văn Thật sinh ra và lớn lên tại đó.

Tuổi thơ của anh gắn với lao động, với gia đình, với những ngày tháng bình dị.

Nhưng khi đất nước cần, anh lên đường.

Năm 1978, anh nhập ngũ.

Chương 2: Người lính H1

Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Nguyễn Văn Thật trở thành chiến sĩ với cấp bậc H1.

Nguyễn Đức Đô – người cùng nhập ngũ năm 1978 – nhớ lại:

“Thật là người hiền, sống chân thành và rất trách nhiệm.”

Trong đơn vị, anh không nói nhiều.

Nhưng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Anh là người đồng đội đáng tin cậy.

Chương 3: Hành quân sang Campuchia

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị nhận lệnh hành quân làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Đó là thời điểm biên giới Tây Nam còn nhiều biến động.

Hành trình dài, gian nan.

Qua nhiều vùng đất lạ.

Nguyễn Văn Thật vẫn giữ vững tinh thần.

Chương 4: Chiến trường mới

Campuchia hiện ra với những cánh rừng, những cánh đồng rộng lớn.

Nhưng cũng là nơi còn nhiều nguy hiểm.

Tàn quân, phục kích, địa hình phức tạp.

Đơn vị của Thật vừa chiến đấu, vừa giúp đỡ nhân dân.

Chương 5: Những ngày gian khổ

Cuộc sống nơi đây không dễ dàng.

Thiếu thốn.

Khí hậu khắc nghiệt.

Nguy hiểm luôn rình rập.

Nguyễn Đức Đô kể:

“Dù khó khăn, anh Thật luôn động viên anh em.”

Anh sống giản dị.

Không than vãn.

Chương 6: Trận chiến năm 1981

Một trận đánh xảy ra trong quá trình làm nhiệm vụ.

Tiếng súng vang lên giữa vùng đất xa lạ.

Đơn vị nhanh chóng triển khai đội hình.

Nguyễn Văn Thật tham gia chiến đấu.

Giữa làn đạn, anh vẫn giữ vững vị trí.

Không lùi bước.

Không do dự.

Nhưng chiến tranh luôn khốc liệt.

Một khoảnh khắc.

Một viên đạn.

Anh ngã xuống.

Năm đó là 1981.

Chương 7: Trở về đất mẹ

Sau khi hi sinh, anh được đưa về an táng tại Nghĩa trang Tây Ninh.

Một nơi yên nghỉ của nhiều người lính đã ngã xuống nơi biên giới Tây Nam.

Anh không trở về quê hương Đan Hội.

Nhưng vẫn trở về với đất mẹ.

Chương 8: Người ở lại

Nguyễn Đức Đô trở về sau nhiệm vụ.

Nhưng ký ức về Nguyễn Văn Thật vẫn còn.

“Một người lính hiền lành… luôn nghĩ cho đồng đội.”

Ông nhớ từng ngày tháng.

Nhớ những người đã không trở về.

Chương 9: Người lính của thời hậu chiến

Nguyễn Văn Thật không chiến đấu trong những năm đầu của cuộc kháng chiến.

Nhưng anh là người lính của thời kỳ bảo vệ Tổ quốc.

Một giai đoạn khác, nhưng không kém phần gian khổ.

Chương 10: Ký ức còn mãi

Hôm nay, nghĩa trang Tây Ninh yên bình.

Những hàng mộ nằm lặng lẽ.

Trong đó có Nguyễn Văn Thật.

Người lính năm xưa.

Không còn tiếng súng.

Chỉ còn ký ức.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Đức Đô (sinh năm 1959, Bắc Lũng – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1978; cấp bậc H2; chức vụ AT; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0169 998 6393) cung cấp.

  • Ký ức đồng đội và tư liệu liên quan.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn