NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM
Ông Lê Văn Khiêm, sinh ngày 03 tháng 9 năm 1950, bước vào tuổi thanh xuân trong những năm đất nước chưa kịp liền sẹo sau chiến tranh. Hòa bình vừa lập lại chưa bao lâu thì biên giới Tây Nam lại rực lửa. Tháng 4 năm 1978, ông khoác lên mình bộ quân phục của người lính Quân khu 5, rời quê nhà, rời vòng tay gia đình, đi vào một cuộc chiến mới – cuộc chiến không có tiếng reo mừng ngày chiến thắng, chỉ có máu, nước mắt và sự im lặng của rừng sâu.
Chiến trường Campuchia không giống bất kỳ nơi nào ông từng biết. Đó là những cánh rừng âm u, những con đường mòn rải đầy mìn sót lại, là cái đói, cái khát, sốt rét rừng quật ngã người lính ngay cả khi không có tiếng súng. Ban ngày hành quân, ban đêm phục kích. Có những đêm, người lính nằm ép mình xuống đất lạnh, nghe rõ nhịp tim mình đập giữa tiếng côn trùng và tiếng súng vọng xa. Đồng đội bên cạnh còn nói cười buổi sáng, tối đã vĩnh viễn nằm lại rừng sâu, không kịp nhắn gửi một lời cho gia đình.
Từ 1978 đến 1986, suốt 8 năm dài dằng dặc, ông Khiêm sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Những trận đánh diễn ra bất ngờ, khốc liệt, không có tuyến trước – tuyến sau rõ ràng. Kẻ địch ẩn trong rừng, trong làng, trong chính những con đường tưởng như đã an toàn. Người lính chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng ý chí để không gục ngã trước nỗi sợ và sự mất mát chồng chất.
Rồi bi kịch ập đến. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Máu thấm đỏ đất rừng. Đồng đội cõng ông băng qua làn đạn, từng bước nặng trĩu như mang theo cả sinh mạng của một con người. Ông sống sót, nhưng chiến tranh không buông tha: vết thương để lại tật nguyền ở chân và tay trái, cướp đi sức lực, cướp đi sự lành lặn của cơ thể người lính khi tuổi đời còn chưa kịp già.
Tháng 6 năm 1986, ông rời quân ngũ, trở về với gia đình. Ngày trở về không có tiếng súng, nhưng cuộc chiến trong thân thể và ký ức thì chưa bao giờ kết thúc. Những cơn đau trái gió trở trời, những đêm mất ngủ vì ký ức chiến trường, vì hình ảnh đồng đội đã nằm lại nơi đất khách. Có những hy sinh không được ghi bằng huân chương, chỉ được khắc sâu vào xương thịt và cuộc đời người lính.
Hôm nay, giữa đời thường lặng lẽ, ông Lê Văn Khiêm mang trên mình dấu tích của chiến tranh – đôi chân, đôi tay không còn nguyên vẹn, nhưng ý chí của người lính Quân khu 5 vẫn còn đó. Ông là minh chứng cho một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ, máu xương, để đổi lấy sự bình yên cho hôm nay.
Có những người hy sinh nằm lại chiến trường. Có những người trở về… nhưng chiến tranh theo họ suốt phần đời còn lại.Các thế hệ trẻ của xã Hồi Xuân hôm nay sinh ra và lớn lên trong hòa bình, có thể chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng nằm giữa rừng sâu với nỗi sợ cận kề cái chết. Nhưng sự bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và cả cuộc đời của những người đi trước, trong đó có người lính Quân khu 5 – ông Lê Văn Khiêm.



